Anh hùng Tô Vĩnh Diện (1)
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, khẩu pháo 105mm là “linh hồn” của chiến trường. Nhưng để đưa một khẩu pháo nặng gần hai tấn vượt núi rừng Tây Bắc là hành trình gian khổ ít ai tưởng tượng nổi. Tô Vĩnh Diện – chiến sĩ pháo binh trẻ quê Thanh Hóa – được giao nhiệm vụ trong đội kéo pháo vào trận địa.
Một đêm giá lạnh, trời mưa phùn, con đường dốc dựng đứng trơn trượt. Bộ đội phải ghì dây, chèn gỗ từng mét đường để pháo khỏi tụt. Bất ngờ, đất đá trên vách núi sạt xuống, chiếc chèn bị vỡ, khẩu pháo bắt đầu lao dốc. Chỉ cần một giây trượt, pháo sẽ rơi xuống vực sâu hàng chục mét – nghĩa là cả đơn vị sẽ mất vũ khí chủ lực. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện lao thẳng tới, dùng cả thân mình làm vật cản. Anh ghì chặt bánh pháo, chân trượt dài trên nền đất, vai quằn xuống dưới sức nặng hàng tấn thép. Các chiến sĩ đồng loạt lao tới chêm đá, buộc dây. Khẩu pháo được cứu – nhưng Tô Vĩnh Diện nằm bất động, hơi thở cuối chỉ kịp gửi lại đồng đội. Anh hy sinh, nhưng khẩu pháo ấy sau này đã tham gia bắn dội lửa vào cứ điểm Him Lam và Độc Lập, góp phần trực tiếp làm nên chiến thắng. Người chiến sĩ dùng thân mình chèn pháo đã trở thành tấm gương sáng về sự hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.



