Anh hùng Tô Vĩnh Diện
Anh hùng Tô Vĩnh Diện
TÔ VĨNH DIỆN – KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ BÊN BÁNH PHÁO CAO XẠ
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ đã tạc nên những tượng đài bất tử bằng máu và lòng quả cảm. Giữa muôn vàn những tấm gương hy sinh ấy, cái tên Tô Vĩnh Diện đã trở thành biểu tượng rạng ngời cho ý chí “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, một người con ưu tú đã dùng chính thân mình để bảo vệ khí tài của đất nước trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Anh hùng Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại vùng quê nghèo Nông Cống (nay là Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm hun đúc ý chí cách mạng và lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, chàng thanh niên đất Lam Sơn ấy đã tham gia dân quân địa phương và sau đó nhập ngũ vào quân đội chính quy. Với bản tính kiên trì và kỷ luật, ông được giao trọng trách Tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367 – đơn vị pháo cao xạ đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn chuẩn bị quyết liệt. Để khống chế ưu thế trên không của quân Pháp, những khẩu pháo cao xạ nặng hơn hai tấn phải được đưa vào trận địa. Giữa địa hình Tây Bắc hiểm trở, không có máy móc hỗ trợ, những người chiến sĩ như Tô Vĩnh Diện phải dùng sức người, đôi vai và những sợi dây mây, dây tời để kéo pháo qua những cung đường dốc đứng, vực sâu thăm thẳm. Ban đầu, thực hiện phương châm "Đánh nhanh, giải quyết nhanh", ông cùng đồng đội đã đưa pháo vào vị trí an toàn. Thế nhưng, khi phương châm chuyển sang "Đánh chắc, tiến chắc", mệnh lệnh kéo pháo ra lại được ban hành. Việc kéo pháo vào đã khó, kéo pháo ra dưới làn mưa bom bão đạn và những con dốc trơn trượt lại càng gian truân gấp bội.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trong quá trình di chuyển pháo qua dốc Chuối – một con dốc có độ dốc nghẹt thở và đầy hiểm nguy – sự cố kinh hoàng đã xảy ra. Khi pháo đang xuống dốc, dây tời bất ngờ đứt phựt. Khẩu pháo nặng hơn 2,4 tấn mất kiểm soát, bắt đầu lao vun vút xuống vực thẳm. Trong bóng tối chập choạng và tiếng gầm rú của khối thép nặng nề, tính mạng của đồng đội phía dưới và sự vẹn toàn của khẩu pháo – tài sản vô giá của quân đội lúc bấy giờ – bị đe dọa nghiêm trọng.
Không một giây chần chừ, không một chút do dự vì tính mạng bản thân, Tiểu đội trưởng Tô Vĩnh Diện đã hô lớn một tiếng vang vọng cả núi rừng, rồi dũng cảm lao mình vào bánh pháo. Ông đã dùng cơ thể của mình làm một "vật cản sống" để kìm hãm đà trôi của khẩu pháo. Khối thép nặng nề khựng lại sau khi đè lên người anh hùng, tạo thời gian vàng ngọc để đồng đội kịp dùng chèn gỗ khóa chặt bánh pháo ngay sát mép vực thẳm.
Khi đồng đội vội vã chạy đến ứng cứu, dù hơi thở đã yếu và thân hình đầy thương tích, câu nói đầu tiên của ông không phải là tiếng kêu đau, mà là lời thào thào đầy trách nhiệm: "Pháo có sao không các đồng chí?". Ông đã trút hơi thở cuối cùng khi biết khẩu pháo vẫn an toàn, để lại niềm tiếc thương vô hạn và lòng khâm phục sâu sắc cho toàn đơn vị.
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã trở thành ngọn lửa thổi bùng tinh thần quyết chiến, quyết thắng cho toàn quân tại mặt trận Điện Biên Phủ. Năm 1956, ông được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tấm gương của ông đã chứng minh một chân lý sáng ngời: tình yêu Tổ quốc có thể biến những con người bình thường trở thành phi thường, biến cơ thể bằng xương bằng thịt trở thành bức tường thép trước quân thù.
Ngày nay, khẩu pháo 37mm mang số hiệu 510681 – kỷ vật gắn liền với sự hy sinh của ông – đã được công nhận là Bảo vật Quốc gia. Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện vẫn mãi được kể lại trong những trang sách học trò, trong những bài hát hào hùng, như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình và vẻ đẹp bất diệt của lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân. Ngọn lửa từ dốc Chuối năm xưa vẫn cháy mãi, soi sáng con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của các thế hệ thanh niên Việt Nam.



