Anh hùng Tô Vĩnh Diện chèn lưng cứu pháo
háng 5-1953, Tô Vĩnh Diện được bổ nhiệm làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37mm – một loại vũ khí hiện đại thời bấy giờ. Sau nhiều tháng huấn luyện, anh cùng đơn vị lên đường tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ với khát khao được trực tiếp so tài cùng "giặc trời". Hành trình kéo pháo vào trận địa vô cùng gian nan, đòi hỏi sức người phi thường để đưa những cỗ pháo nặng hàng tấn vượt qua hàng trăm cây số đường rừng núi hiểm trở. Sau hơn một tuần nỗ lực chiếm lĩnh trận địa, đơn vị bất ngờ nhận lệnh kéo pháo ra do thay đổi phương châm tác chiến sang "đánh chắc, tiến chắc". Dù hoang mang, Tô Vĩnh Diện và đồng đội vẫn tuyệt đối tin tưởng vào Bộ chỉ huy, kiên trì thực hiện nhiệm vụ kéo pháo ngược ra giữa lúc quân địch không ngừng bắn phá.
Việc kéo pháo ra còn gian truân và ác liệt gấp bội so với khi vào. Trên những con đường mới mở mấp mô, gồ ghề, hàng trăm chiến sĩ phải ghì chặt dây tời để giữ pháo bên vách núi dựng đứng và vực thẳm. Nguy hiểm nhất là những chiến sĩ cầm càng lái và chiến sĩ lao chèn giữ pháo, chỉ cần một sơ suất nhỏ là pháo có thể quật ngã hoặc đè nát người. Chặng đường cuối cùng qua Dốc Ba Tời – con dốc ba bậc dựng đứng, vực sâu thăm thẳm – trở thành thử thách nghiệt ngã nhất. Đêm tối mịt mùng, tiếng hò kéo pháo râm ran hòa cùng mồ hôi và máu của các chiến sĩ khi họ nhích từng centimet pháo trên mặt đất.
Chính tại chặng đường đẫm máu này, một tình huống hiểm nghèo đã xảy ra khi pháo đang xuống dốc thì dây tời bị đứt. Trong khoảnh khắc pháo lao tự do xuống vực, Tô Vĩnh Diện đã không mảy may do dự, anh xông lên phía trước, dùng chính thân mình làm vật chèn để giữ cho khẩu pháo không bị rơi xuống vực sâu. Sự hy sinh của anh không chỉ cứu được vũ khí quý giá của quân đội mà còn trở thành biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và ý chí quyết chiến, quyết thắng của quân và dân ta trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Câu chuyện của Anh hùng Tô Vĩnh Diện là minh chứng cho sự phi thường của con người trước sắt thép kẻ thù.



