ANH HÙNG TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
Vũ Thị Bích Việt

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, việc đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn qua các dãy núi cao, vực sâu hiểm trở là một thử thách phi thường. Chính trong gian khổ ấy, tấm gương hy sinh xả thân bảo vệ vũ khí của Anh hùng Tô Vĩnh Diện đã đi vào lịch sử.
Anh hùng Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1949 và trở thành Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367 (Trung đoàn Pháo cao xạ đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam).
Đầu năm 1954, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị ông nhận nhiệm vụ kéo pháo bằng tay vào trận địa qua những con dốc nguy hiểm như dốc Cây Chuối, dốc Pha Đin. Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trong quá trình kéo pháo ra theo quyết định chuyển phương châm tác chiến của Bộ Chỉ huy, dây tời kéo pháo bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo cao xạ nặng 2,4 tấn trôi nhanh xuống vực sâu, nguy cơ đè nát các đồng đội phía dưới và hư hỏng khí tài quý giá.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện đã không ngần ngại lao mình vào gầm pháo, dùng chính thân thể nhỏ bé của mình làm vật cản để hãm đà trôi của khẩu pháo. Đồng đội kịp thời chèn gỗ giữ lại được pháo, nhưng Tô Vĩnh Diện đã bị thương quá nặng và hy sinh. Lời nói cuối cùng của ông trước khi trút hơi thở cuối cùng là: "Pháo có việc gì không đồng chí?".
Năm 1955, Tô Vĩnh Diện được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



