Bài viết

ANH HÙNG TỐNG CÔNG VIÊN – Y TÁ QUÂN HÀM TRÁI TIM

Thông tin nhân chứng Họ và tên: Tống Công Viên Năm sinh: 1948 Quê quán: Thôn Thượng Phú, Xã Đông Quan, Tỉnh Hưng Yên Tóm tắt quá trình cống hiến: Nhập ngũ vào năm 1970, tham gia lực lượng Đường dây 59 – Sư đoàn 471. Trong suốt những năm tháng chống Mỹ, ông đảm nhiệm chức vụ y tá, với nhiệm vụ chính là chữa bệnh, cứu chữa cho các chiến sĩ bị thương nơi chiến trường ác liệt.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Thị Ánh, Phí Thị Thùy, Hoàng Duy Mạnh, Hoàng Thu Thủy Lớp: 12A8 (xã Đông Quan)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa thời hoa lửa của dân tộc, khi bom đạn phủ kín chiến trường, từng tấc đất thẫm đẫm mồ hôi và máu của những người con đất Việt, có những con người lặng lẽ đi qua sinh tử để giữ lại sự sống cho đồng đội. Từ bối cảnh khốc liệt ấy, câu chuyện về cựu chiến binh năm xưa dần mở ra, gắn với những kí ức đẹp đẽ về lòng dũng cảm, nhân ái và sự hy sinh của một thời cầm súng và cứu người.

Ông Tống Công Viên sinh năm 1948 tại xã Đông Phong, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình ( nay thuộc thôn Thượng Phú, xã Đông Quan, tỉnh Hưng Yên ). Lớn lên trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn nhưng ông được học tập và rèn luyện tại trường Đại học quân y Hà Nội. Xuất phát từ lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, ông quyết định nhập ngũ vào năm 1970, tham gia lực lượng Đường dây 59 – Sư đoàn 471.

Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ông đảm nhiệm chức vụ y tá với nhiệm vụ chính là chữa bệnh và cứu chữa cho các chiến sĩ bị thương nơi chiến trường ác liệt. Cuộc sống sinh hoạt của ông trong thời gian tham gia kháng chiến luôn gắn liền với dao kéo, băng gạc và những ca cấp cứu khẩn cấp. Những ngày tháng ấy ông và các đồng đội thường không có cơm ăn đầy đủ, phải ăn sắn, khoai ngô độn, cuộc sống vô cùng thiếu thốn và vất vả nhưng trong trái tim của những người lính đó lại là sự lạc quan, vui vẻ của tuổi niên thiếu và ý chí chiến thắng giặc Mỹ. Khó khăn nhất đối với ông là những lúc có nhiều đồng đội cùng bị thương nặng, y tá Tống Công Viên phải chạy chữa liên tục không ngừng nghỉ. Dù cơ thể đã mệt rã rời, nhưng với lý tưởng cách mạng, tinh thần trách nhiệm và tình thương đồng đội sâu sắc ông vẫn cố gắng hết sức để sắp xếp và cứu chữa cho từng người. Mỗi đồng đội nằm trên giường bệnh là một nỗi xót xa, day dứt khôn nguôi trong lòng ông.

Trong suốt thời gian công tác, kỉ niệm khiến ông nhớ mãi là một đợt Mỹ thả bom diện rộng khiến đơn vị của ông bị đánh sập hoàn toàn. Trong trận bom ấy, ông bị rơi xuống khe núi, tưởng chừng cuộc đời cách mạng đã khép lại. Nhưng bằng ý chí kiên cường, tinh thần bất khuất ông đã cố gắng đứng lên và sống tiếp cho nhiệm vụ cống hiến cao cả. Mỗi đồng đội đối với ông đều là những người anh em thân thiết, nhưng nhìn những người anh em đồng chí của mình ngã xuống vì lí tưởng để cho đất nước được sinh ra lại làm lòng ông không khỏi quặn thắt, thương tiếc nhưng cũng đầy niềm tự hào.

Sau khi chiến tranh kết thúc, ông tiếp tục tích cực tham gia các hoạt động của Hội cựu chiến binh góp phần giữ gìn và lan tỏa truyền thống cách mạng, tinh thần yêu nước cho các thế hệ sau. Quãng đời quân ngũ tuy gian khổ nhưng đầy ý nghĩa ấy chính là niềm tự hào của ông khi nhìn lại chặng đường đã qua. Ông đã để lại cho những người viết tiếp câu chuyện hòa bình một thông điệp: “ thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng ra ra chiến trường, nhưng có trách nhiệm gìn giữ và tiếp nối những giá trị mà cha ông ta đã để lại bằng cách sống có lí tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; không ngừng học tập rèn luyện đạo đức, góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Mỗi hành động nhỏ nhưng tích cực trong cuộc sống chính là một cách tri ân thiết thực nhất đối với sự hy sinh của các thế hệ đi trước ”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn