Anh hùng Trần Can: Người Cắm Cờ Trên Cứ Điểm Him Lam
Trần Can là người đã anh dũng cắm lá cờ " Quyết chiến quyết thắng " lên cứ điểm Him Lam, báo hiệu cho sự sụp đổ đầu tiên của tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp.

Anh hùng Trần Can: Người Cắm Cờ Trên Cứ Điểm Him Lam
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", cái tên Trần Can đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho lòng quả cảm và tinh thần tận trung với nước. Ông là người con ưu tú của mảnh đất Nghệ An, người đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa của ngày toàn thắng. Người Con Của Đất Nghệ Tĩnh Kiên Cường.
Anh hùng Trần Can sinh năm 1931 tại xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Lớn lên trong bối cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ, ông sớm nung nấu tinh thần yêu nước. Năm 1951, chàng thanh niên Trần Can lên đường nhập ngũ, biên chế vào Đại đoàn 312 (Đại đoàn Chiến thắng) – một trong những đơn vị chủ lực tinh nhuệ nhất của quân đội ta lúc bấy giờ.
Cuộc đời binh nghiệp của Trần Can gắn liền với những trận đánh cam go nhất tại chiến trường Điện Biên Phủ. Lá cờ trên đỉnh Him Lam: Trong trận mở màn chiến dịch vào ngày 13/3/1954, Trần Can khi đó là tiểu đội trưởng đã dẫn đầu tổ bộc phá đánh bám lô cốt, mở đường cho đơn vị tiến lên. Chính ông là người đã anh dũng cắm lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" lên đỉnh cứ điểm Him Lam, báo hiệu sự sụp đổ đầu tiên của tập đoàn cứ điểm thực dân Pháp. Cuộc chiến tại điểm cao 507: Đây là trận đánh cuối cùng và cũng là nơi ông gửi lại máu xương. Điểm cao 507 là vị trí phòng thủ then chốt, che chắn trực tiếp cho hầm chỉ huy của tướng De Castries. Đơn vị của ông đã phải giằng co từng tấc đất, từng ngách hầm với quân địch dưới mưa bom bão đạn. Sáng ngày 7/5/1954, trong đợt tấn công quyết liệt vào cứ điểm 507, Trần Can đã bị thương rất nặng. Tuy nhiên, với cương vị là Đại đội phó, ông vẫn nén đau đớn để chỉ huy bộ đội đánh chiếm hầm ngầm, đẩy lùi các đợt phản công của địch. Khi quân ta hoàn toàn làm chủ điểm cao 507, cũng là lúc sức lực của ông cạn kiệt. Anh hùng Trần Can hy sinh vào buổi sáng định mệnh ấy, chỉ cách thời khắc tướng De Castries đầu hàng và lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm chỉ huy vài giờ đồng hồ. Ghi nhận những đóng góp đặc biệt xuất sắc, năm 1956, Chủ tịch nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, hình ảnh anh hùng Trần Can không chỉ nằm trong sách giáo khoa lịch sử mà còn hiện hữu trong đời sống thường nhật. Tên đường, tên trường: Nhiều con phố lớn và trường học tại Điện Biên, Nghệ An, TP. Hồ Chí Minh mang tên ông như một sự tri ân sâu sắc. Tinh thần thép: Câu chuyện về người chiến sĩ hy sinh ngay sát giờ phút thắng lợi vẫn luôn là bài học cảm động về sự tận hiến, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình độc lập.
Lời kết: Anh hùng Trần Can ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ (23 tuổi), nhưng chiến công của ông đã trở thành một phần của linh hồn tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ. Ông là minh chứng cho câu nói: "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh".



