ANH HÙNG TRẦN ĐẠI NGHĨA – NHÀ KHOA HỌC CỦA KHÁNG CHIẾN
Anh hùng Lao động Trần Đại Nghĩa, tên khai sinh là Phạm Quang Lễ, sinh năm 1913 tại tỉnh Vĩnh Long. Mồ côi cha từ năm lên 7 tuổi, dù trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng Phạm Quang Lễ đã cố gắng vươn lên và luôn đạt kết quả học tập xuất sắc trong mọi bậc học.
Năm 1926, Phạm Quang Lễ thi đỗ hạng ưu vào Trường Trung học Mỹ Tho, được nhận học bổng 4 năm học. Tiếp đó, năm 1930, ông được tuyển thẳng vào Trường Trung học Petrus Ký (Sài Gòn) và được học bổng 3 năm liền. Năm 1933, ông đỗ thủ khoa tú tài bản xứ và tú tài Tây. Năm 1935, ông được cấp học bổng sang Pháp học đại học. Tại đây, ông theo học nhiều ngành như kĩ sư cầu cống, kĩ sư điện và kĩ sư hàng không, đồng thời miệt mài nghiên cứu kĩ thuật chế tạo vũ khí.
Đang có một cuộc sống ổn định ở nước ngoài, nhưng đến năm 1946, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và lời kêu gọi của Hồ Chí Minh, ông đã quyết định trở về nước tham gia cách mạng. Từ đó, ông được Bác đặt tên mới là Trần Đại Nghĩa và giao nhiệm vụ nghiên cứu, chế tạo vũ khí phục vụ cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, ông cùng các đồng nghiệp đã nỗ lực nghiên cứu và chế tạo thành công nhiều loại vũ khí có sức công phá lớn như súng ba-dô-ca, súng không giật, bom bay,… Nhờ vậy, quân đội ta có thêm phương tiện chiến đấu hiệu quả, góp phần quan trọng vào các chiến dịch lớn, tiêu biểu là Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Không chỉ dừng lại ở lĩnh vực quân sự, sau này, ông còn tiếp tục đóng góp cho việc xây dựng và phát triển nền khoa học của nước nhà.
Có thể nói, Trần Đại Nghĩa là tấm gương tiêu biểu của người trí thức yêu nước, luôn sẵn sàng đem tài năng phục vụ Tổ quốc. Những cống hiến của ông đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến và để lại niềm tự hào cho nền khoa học Việt Nam.



