ANH HÙNG TRẦN NGỌC PHƯƠNG
ANH HÙNG TRẦN NGỌC PHƯƠNG
ANH HÙNG TRẦN NGỌC PHƯƠNG
Trần Ngọc Phương, sinh năm 1945, dân tộc Kinh, quê ở huyện Bình Lục, tỉnh Nam Hà, trú quán ở phường Ngô Quyền, thị xã Bắc Giang, tỉnh Hà Bắc, nhập ngũ tháng 7 năm 1963. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là hạ sĩ, thuộc đại đội 8, tiểu đoàn 2, lữ đoàn 335, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trần Ngọc Phương sinh ra và lớn lên sau Cách mạng tháng Tám, được sự giáo dục trong nhà trường xã hội chủ nghĩa về lòng yêu đất nước, căm thù giặc Mỹ xâm lược, nên từ ngày vào bộ đội, đồng chí luôn luôn xung phong, gương mẫu trong mọi công tác, chiến đấu dũng cảm, ngoan cường, dù hoàn cảnh khó khăn thế nào cũng kiên quyết tiến công tiêu diệt địch, lập công xuất sắc.
Đầu tháng 3 năm 1964, đơn vị đang trên đường hành quân chiến đấu thì một số đồng chí đi đầu bị vướng phải mìn, nhiều người bị thương, tốc độ hành quân chậm hẳn lại. Trần Ngọc Phương xung phong đi trước mở đường, vừa đi, vừa quan sát phát hiện và gỡ mìn, nhờ vậy, đơn vị đã đến vị trí tập kết đúng ngày giờ quy định.
Vừa tới nơi, đơn vị nhận được lệnh cấp tốc truy kích địch. Đồng chí lại xung phong đi trước dẫn đầu đơn vị. Gặp địch, Trần Ngọc Phương bình tĩnh nổ súng chiến đấu và báo về phía sau. Một tên địch ngoan cố định dùng lựu đạn chống lại, bị đồng chí lao lên, giằng lấy quả lựu đạn và nổ súng. Kết quả trận này, đồng chí đã cùng đồng đội diệt 2, bắn bị thương 2 và bắt sống 1 tên địch.
Tiếp đến trận diệt xe tăng địch ở Phú Bạ. Lần thứ nhất, địch cho 5 xe tăng tiến công trận địa phòng ngự của trung đội Trần Ngọc Phương án ngữ trên mỏm đồi, hòng đánh bật ta để mở đường tiến quân. Đồng chí làm nhiệm vụ liên lạc, đã chạy đi chạy lại như con thoi, chuyển lệnh xuống các bộ phận. Sau một thời gian giao chiến quyết liệt, bị hỏa lực ta bắn trả mạnh mẽ, địch buộc phải rút lui.
Đến 13 giờ 30, chúng lại cho một đoàn cơ giới gồm có xe tăng, xe bọc thép kết hợp với bộ binh tiến công mãnh liệt lên mong vượt qua trận địa ta, mở đường rút về Mường Khừng với âm mưu phối hợp cùng lực lượng trung đoàn xe tăng ở đây tiến công chiếm lại Cánh Đồng Chum. Đơn vị Trần Ngọc Phứơng đã bắn trả quyết liệt nhưng vẫn chưa cản được chúng.
Đoàn xe địch đã chọc thủng trận địa thứ nhất, tiến vào trận địa thứ hai. Chỉ còn mấy trăm thước nữa là chúng chạy thoát. Các xạ thủ B.40 được lệnh xuống đường tiếp cận, diệt xe tăng địch. Hai chiếc đi sau đã trúng đạn bốc cháy, nhưng cả đoàn xe vẫn không dừng lại. Bằng bất cứ giá nào, phải chặn đoàn xe địch lại! Tuy không phải xạ thủ B.40 nhưng Trần Ngọc Phương đề nghị đại đội cho mình được góp phần đánh xe tăng. Được trên đồng ý, đồng chí mượn ngay súng B.40 của một đồng đội bị thương, nhờ đồng chí đó lắp đạn hộ và hướng dẫn qua cách bắn, rồi lại lao vội xuống đường. Vừa lúc đó, 1 chiếc xe bọc thép chạy tới. Cách 20 mét, đồng chí nổ súng, đạn bay cao, trệch mục tiêu. Trần Ngọc Phương chạy vội trở về trận địa, xin thêm đạn, lần này vác theo 2 quả đạn cho chắc rồi leo lên nằm trên xác 1 chiếc tăng đã bị bắn cháy, phục chờ địch. Phát hiện một toán địch đang ẩn nấp trong rừng gần đó, đồng chí bí mật bò xuống tiếp cận, ném lựu đạn diệt cả bọn, rồi lại lên xe phục tiếp. Chỗ ẩn nấp trên xe tăng rất tốt, nhưng vì ở giữa chỗ hỏa lực ta và địch giao nhau, không bảo đảm an toàn, nên đại đội ra lệnh gọi đồng chí về. Thấy xe tăng địch đã gần tới cự ly bắn Trần Ngọc Phương xin ở lại. Nổ súng phát thứ hai vẫn không trúng, đồng chí thấy cần phải tiến gần hơn nữa và phải bắn đón đầu mới diệt được xe. Mặc dầu đã mệt, nhưng còn 1 quả đạn, Trần Ngọc Phương vẩn quyết tâm nán lại. Vừa khi ấy, 1 xe bọc thép chạy qua, đồng chí vác B.40 nhảy xuống đuổi theo, vừa định nổ súng thì có lệnh của đại đội phải tập trung tiêu diệt chiếc xe tăng đi trước. Quên hết mệt, Trần Ngọc Phương cố chạy nhanh tắt đường đón đầu chiếc xe này. Cách 10 mét, đồng chí bình tĩnh bóp cò, bắn quả đạn cuối cùng rồi mệt quá ngất đi. Quả đạn găm trúng mục tiêu, làm cho chiếc xe tăng chồm lên và bốc cháy, tất cả bọn địch trong xe đều bị tiêu diệt. Chiếc xe bị đồng chí bắn cháy nằm quay ngang giữa đường, chắn hết lối đi, khiến cả đoàn xe ùn tắc lại. Hỏa lực của ta chế áp dữ dội, buộc toàn bộ quân địch phải kéo cờ trắng xin hàng.
Ta thu tất cả đoàn xe 25 chiếc gồm cả xe tăng và xe bọc thép, trừ một số bị bắn cháy. Bọn địch trên xe bị tiêu diệt và bắt sống hoàn toàn; Thắng lợi này góp phần to lớn vào chiến dịch giải phóng vị trí chiến lược Cánh Đồng Chum, cả đơn vị đều được khen thưởng, riêng Trần Ngọc Phương được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba.
Trần Ngọc Phương có tinh thần tích cực học tập cầu tiến bộ, đoàn kết, thương yêu đồng đội, xung phong đi đầu vào những chỗ khó khăn, nguy hiểm, nhận nhiệm vụ nặng nề, tạo thuận lợi cho đồng đội, trong chiến đấu, có quyết tâm cao, bình tĩnh, dũng cảm, linh hoạt, lập công xuất sắc.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Trần Ngọc Phương được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.



