ANH HÙNG TRẦN QUANG KHẢI - Người “rái cá” giữa dòng nước lửa Cửa Việt
Năm 1968. Chiến tranh đang ở vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Trên những vùng biển và cửa sông miền Trung, tàu chiến, máy bay và pháo binh của Mỹ liên tục hoạt động. Ở một vùng quê Thanh Hóa, một chàng trai mới 16 tuổi vừa học xong lớp 9 đã đưa ra một quyết định khiến gia đình không khỏi bất ngờ. Đó là Trần Quang Khải.

Năm 1968.
Chiến tranh đang ở vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Trên những vùng biển và cửa sông miền Trung, tàu chiến, máy bay và pháo binh của Mỹ liên tục hoạt động.
Ở một vùng quê Thanh Hóa, một chàng trai mới 16 tuổi vừa học xong lớp 9 đã đưa ra một quyết định khiến gia đình không khỏi bất ngờ.
Đó là Trần Quang Khải.
Anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Điều đáng nói là lúc ấy Khải chưa nhất thiết phải đi bộ đội ngay. Trong gia đình đã có người anh đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Nhưng chàng trai trẻ vẫn quyết định lên đường.
Tháng 6/1968, Khải nhập ngũ và được tuyển vào Đội 1, Đoàn 126 Hải quân, lực lượng đặc công nước của Hải quân nhân dân Việt Nam.
Một “rái cá” bước vào quân ngũ
Từ nhỏ, Khải đã nổi tiếng là người bơi giỏi.
Những người quen biết ông đặt cho ông biệt danh rất đặc biệt:
“Rái cá”.
Nhưng bơi giỏi ở quê nhà là một chuyện.
Bơi giữa biển trong điều kiện chiến tranh lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Khải được đưa đi huấn luyện đặc công nước ở Quảng Ninh.
Sáu tháng huấn luyện là những ngày vô cùng gian khổ.
Người lính phải học cách bơi đường dài, lặn dưới nước, tiếp cận mục tiêu trong bí mật và sử dụng thuốc nổ.
Có những lúc cơ thể mệt rã rời.
Nhưng Khải vẫn cố gắng.
Sau thời gian huấn luyện, khả năng bơi của ông đã đạt đến mức có thể bơi hơn 20 km. Chính khả năng đặc biệt này giúp ông trở thành một chiến sĩ đặc công nước thực thụ.
Sau đó, Khải được điều vào chiến trường Cửa Việt – Quảng Trị.
Và đây chính là nơi cuộc đời người lính trẻ bước sang một trang hoàn toàn khác.
Cửa Việt – nơi mỗi lần xuống nước là một lần đối mặt với cái chết
Cửa Việt lúc ấy được xem là một trong những địa bàn chiến sự vô cùng ác liệt.
Trên trời là máy bay.
Ngoài biển là tàu chiến.
Pháo từ ngoài khơi có thể bắn vào đất liền.
Ban ngày hay ban đêm đều có thể xuất hiện nguy hiểm.
Nhưng nhiệm vụ của những người lính đặc công nước lại thường bắt đầu khi người khác không nhìn thấy họ.
Trong bóng tối.
Họ phải tiếp cận những chiếc tàu của đối phương từ dưới nước.
Không được để bị phát hiện.
Không được tạo tiếng động.
Và khi đến đủ gần, họ phải đặt thuốc nổ vào mục tiêu rồi rút lui.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ, người lính có thể không bao giờ trở về.
Trần Quang Khải đã nhiều lần thực hiện nhiệm vụ trinh sát và tiếp cận tàu địch.
Có lần trong lúc trinh sát, ông bị lạc vào khu vực có lô cốt của đối phương.
Địch phát hiện.
Đạn bắn tới như mưa.
Trong khoảnh khắc ấy, người lính trẻ gần như không có nhiều lựa chọn.
Nhưng Khải đã tìm cách thoát khỏi vòng nguy hiểm và trở về đơn vị.
Ông tiếp tục chiến đấu.
Không lâu sau, ông cùng đồng đội được giao một nhiệm vụ đặc biệt.
Mục tiêu lần này là một con tàu dầu khổng lồ.
Đó là một tàu chở dầu khoảng 15.000 tấn của Mỹ.
Con tàu được bảo vệ rất nghiêm ngặt.
Xung quanh có lực lượng canh gác.
Trên trời có máy bay.
Dưới nước và trên bờ đều có khả năng bị phát hiện.
Một người lính đặc công nước muốn tiếp cận nó phải vượt qua rất nhiều lớp nguy hiểm.
Nhưng Khải và đồng đội vẫn nhận nhiệm vụ.
Đêm Cửa Việt
Đêm ấy, những người lính đặc công nước bắt đầu hành trình.
Họ xuống nước.
Phía trên là bóng tối.
Phía dưới là dòng nước.
Mỗi mét tiến về phía con tàu là thêm một mét đến gần nguy hiểm.
Không thể bơi quá nhanh.
Không thể gây tiếng động.
Không thể để đối phương phát hiện.
Người lính phải kiểm soát từng nhịp thở.
Từng động tác.
Từng khoảng cách.
Trần Quang Khải và đồng đội cuối cùng cũng tiếp cận được mục tiêu.
Con tàu khổng lồ nằm trước mắt.
Nhưng đây mới là thời điểm nguy hiểm nhất.
Nếu bị phát hiện, tất cả có thể hy sinh.
Khải cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ.
Thuốc nổ được bí mật gắn vào mục tiêu.
Sau đó, họ tìm cách rút khỏi khu vực.
Và rồi...
Một tiếng nổ vang lên.
Ngọn lửa bùng lên giữa vùng biển.
Chiếc tàu dầu 15.000 tấn bị đánh cháy.
Một chiến công đặc biệt đã được thực hiện bởi những người lính đặc công nước.
Báo Dân trí mô tả đây là một chiến công hiếm có: dù tàu được bảo vệ bởi lực lượng lớn và máy bay liên tục hoạt động trên đầu, Trần Quang Khải cùng đồng đội vẫn tiếp cận và đốt cháy được tàu dầu 15.000 tấn.
Điều đặc biệt không nằm ở tiếng nổ
Nếu chỉ nhìn vào chiến công, người ta có thể nghĩ rằng câu chuyện của Trần Quang Khải là câu chuyện về một người lính gan dạ.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ thấy một điều khác.
Trần Quang Khải mới chỉ 16 tuổi khi quyết định rời ghế nhà trường để nhập ngũ.
Tuổi 16 của học sinh ngày nay là gì?
Là đi học.
Là thi cử.
Là chơi thể thao.
Là có những người bạn thân.
Là được cha mẹ chăm sóc.
Nhưng tuổi 16 của Trần Quang Khải lại là tuổi bắt đầu học cách đối mặt với chiến tranh.
Ông không phải một người sinh ra đã là anh hùng.
Ông cũng từng là một cậu học sinh.
Cũng từng có gia đình.
Có quê hương.
Có những người thân yêu.
Chỉ là khi đất nước cần, ông đã lựa chọn đứng lên và nhận nhiệm vụ.
Người anh hùng trở về cuộc sống bình dị
Điều làm em thích nhất ở câu chuyện Trần Quang Khải là cuộc sống của ông sau chiến tranh.
Một người từng lập chiến công đặc biệt trên chiến trường nhưng khi trở về đời thường lại rất giản dị.
Năm 2015, ông được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng sáu cựu chiến binh Hải quân khác.
Nhưng khi trở về quê, ông vẫn sống cuộc sống bình dị.
Những bức ảnh về ông trong đời thường cho thấy hình ảnh một người lính già chân chất, gần gũi, không có vẻ gì của một người thích nói về chiến công của mình. Báo Thanh Hóa từng ghi lại hình ảnh ông trong căn nhà giản dị, cùng những kỷ vật và bức ảnh của gia đình.
Đó cũng là điều khiến câu chuyện này rất đẹp.
Một người từng đối mặt với cái chết nhiều lần lại không nói về mình như một người phi thường.
Có lẽ bởi với ông, những gì mình làm khi đất nước có chiến tranh chỉ đơn giản là:
“Mình là người lính thì mình phải làm nhiệm vụ.”



