Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh Hùng Trần Thị Hường

Là một trong những giọng ca hay nhất của tiểu đội. Chị hy sinh anh dũng cùng 9 đồng đội tại Ngã ba Đồng Lộc vào chiều ngày 24/7/1968 khi mới 19 tuổi. Chị là tấm gương về tinh thần lạc quan, yêu đời và lòng dũng cảm vô song trước họng súng quân thù.

Cần Thơ03/02/2026Đoàn Quốc Anh (Đoàn phường Thốt Nốt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng Bảy đỏ lửa, khi dòng người tấp nập về thăm Ngã ba Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh), người ta vẫn thường dừng chân thật lâu trước mộ phần của người thiếu nữ có đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu – liệt sĩ Trần Thị Hường. Chị ra đi khi mái tóc còn xanh, để lại tiếng hát vang vọng giữa núi rừng thông reo.

Người con gái của phố huyện Hương Khê

Trần Thị Hường sinh ra và lớn lên tại thị trấn Hương Khê. Cha chị mất sớm trong một chuyến công tác, mẹ chị một mình tần tảo nuôi con. Thừa hưởng truyền thống cách mạng của gia đình và tính cách kiên cường của người dân vùng đất gió Lào cát trắng, năm 1967, chị viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP).

Ngày lên đường, chị chỉ kịp nhắn nhủ mẹ giữ gìn sức khỏe, hẹn ngày thắng trận sẽ về bên mâm cơm ấm cúng. Nhưng đó là chuyến đi mãi mãi của người con gái hiếu thảo.

"Chim sơn ca" của tiểu đội thép

Trong tiểu đội, Hường được mệnh danh là "chim sơn ca". Chị hát rất hay, đặc biệt là những làn điệu dân ca ví giâm và các bài hát ca ngợi quê hương đất nước. Giữa những giờ nghỉ giải lao ngay bên cạnh hố bom còn bốc khói, tiếng hát của Hường vang lên làm xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi của đồng đội.

Đồng đội kể lại rằng, Hường rất yêu đời. Dù cuộc sống ở chiến trường thiếu thốn đủ bề, từ cái lược chải đầu đến gáo nước tắm, nhưng lúc nào chị cũng giữ được sự lạc quan. Chị chính là người truyền lửa, là chất keo kết dính sự đoàn kết trong Tiểu đội 4 dưới tầm bom đạn Mỹ.

Khúc vĩ thanh bất tử

Chiều ngày 24/7/1968, trận địa Ngã ba Đồng Lộc rung chuyển bởi những đợt oanh tạc điên cuồng của máy bay địch. Trần Thị Hường cùng các chị em trong tiểu đội nhận lệnh san lấp hố bom để thông đường cho xe vào tiền tuyến.

Khi quả bom định mệnh rơi trúng cửa hầm, chị Hường cùng 9 đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ. Khi tìm thấy chị, đôi bàn tay vẫn còn lấm bụi đất chiến trường, gương mặt thanh tú như đang nằm ngủ một giấc dài sau ca trực mệt mỏi.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi của Trần Thị Hường cùng các cô gái Đồng Lộc đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Chị không chỉ là anh hùng trên mặt trận giao thông, mà còn là biểu tượng của một thế hệ trẻ Việt Nam: Sống rực rỡ và hy sinh cao thượng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn