Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Trần Thị Lý-3 lần bị địch bắt, 42 vết thương luôn rỉ máu , chỉ còn nặng 26kg... nhưng vẫn kiên cường chống giặc

Anh hùng Trần Thị Lý chính là minh chứng cho hình ảnh và nhân vật "Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung - Không giết được em, người con gái anh hùng!" mà nhà thơ Tố Hữu đã khắc hoạ trong bài thơ "Người con gái Việt Nam".

Đà Nẵng24/08/2026phường Hưng Đạo (phường Hưng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Lý - Nữ anh hùng ba lần bị địch bắt, tra tấn dã man là ai?

Anh hùng Trần Thị Lý, tên thật là Trần Thị Nhâm, bí danh Bích Ngọc, sinh năm 1933, dân tộc Kinh, quê tại xã Điện Quang, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Khi được tuyên dương danh hiệu Anh hùng, Trần Thị Lý là đảng viên, nguyên cán bộ giao liên của tỉnh.

Có rất ít người biết được Trần Thị Lý chính là cháu của nhà cách mạng Trần Cao Vân, người đã nhiều lần mưu toan chống Pháp và bị đi đày ở Côn Đảo 6 năm. Năm 1916, Trần Cao Vân cùng Thái Phiên lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Quang Phục hội. Khởi nghĩa thất bại, 2 ông bị bắt và bị xử tử ở cố đô Huế.

Năm 12 tuổi, Trần Thị Lý tham gia Đội Thiếu nhi cứu quốc tại địa phương. Đến năm 1946, chị Lý được điều về công tác tại Văn phòng Thanh niên cứu quốc huyện Điện Bàn, đồng thời tham gia Ban Thường vụ Ban Chấp hành Thanh niên cứu quốc huyện.

Trong hai năm 1951-1952, Trần Thị Lý được Đảng giao nhiệm vụ xây dựng cơ sở cách mạng tại xã Điện Hồng, vùng do thực dân Pháp tạm chiếm. Đầu năm 1952, trong quá trình bám địa bàn hoạt động cùng đồng chí, đồng đội, chị Lý bị thực dân Pháp và tay sai địa phương vây bắt, đưa về giam giữ tại đồn Vân Ly - Gò Nổi.

Tháng 4/1955, Trần Thị Lý được giao phụ trách đường dây liên lạc bí mật của tỉnh tại Đà Nẵng. Trong bối cảnh địch tăng cường kiểm soát, ráo riết truy lùng cán bộ cách mạng hoạt động bí mật ở các địa phương, chị Lý đã liên lạc, tập hợp cán bộ tại các huyện và tổ chức đưa họ ra Đà Nẵng lánh tránh, góp phần hạn chế tổn thất cho lực lượng cách mạng.

Tháng 6/1955, Trần Thị Lý bị địch bắt lần thứ hai. Mặc dù bị tra tấn hết sức dã man, chị vẫn kiên quyết không khai báo, bảo vệ tuyệt đối bí mật của Đảng và các cơ sở cách mạng. Sau 5 tháng giam cầm, không khai thác được thông tin, địch buộc phải trả tự do cho chị.

Tháng 6/1957, trong khi đang thực hiện nhiệm vụ, Trần Thị Lý tiếp tục bị địch bắt lần thứ ba. Chúng dùng nhiều hình thức tra tấn tàn bạo như điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung, nhưng vẫn không thể khuất phục được ý chí kiên cường của chị.

Đến tháng 10/1958, sau thời gian dài bị tra tấn đến kiệt sức, địch cho rằng Trần Thị Lý không thể sống sót nên đưa ra khỏi nhà lao và vứt bỏ. Nhờ được cơ sở cách mạng phát hiện, đưa về chăm sóc, sau đó tổ chức đưa ra khỏi Gò Nổi và chuyển ra miền Bắc, Trần Thị Lý đã được cứu chữa các vết thương do đòn tra tấn của kẻ thù gây ra.

Trong thời gian điều trị và dưỡng bệnh tại Hà Nội, Trần Thị Lý nảy sinh tình cảm với ông Nguyễn Viết Tuấn, một thương binh đồng hương, làm nghề kỹ sư vô tuyến. Tháng 3/1978, hai người tổ chức một đám cưới giản dị. Do những di chứng nặng nề từ các trận tra tấn trước đây nên bà không thể sinh con, hai vợ chồng đã nhận một bé gái làm con nuôi.

Năm 1979, khi sức khỏe đã phần nào hồi phục, bà rời Hà Nội trở về sinh sống tại Đà Nẵng. Cuộc sống gia đình thời gian này còn nhiều khó khăn, hai vợ chồng phải sống nhiều năm trong một căn nhà cấp 4 đơn sơ.

Ngày 12/2/1992, Trần Thị Lý được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bà qua đời ngày 20/11/1992 tại Bệnh viện C, Đà Nẵng, hưởng thọ 58 tuổi.

rần Thị Lý là nguyên mẫu của bài thơ "Người con gái Việt Nam"

Dù cơ thể bị thương tổn nghiêm trọng do bị tra tấn, chị Trần Thị Lý vẫn sống sót bằng một nghị lực phi thường. Trước tình trạng sức khỏe nguy kịch của chị, tổ chức quyết định đưa chị ra miền Bắc chữa trị theo một hành trình đặc biệt: từ Quảng Nam vào Sài Gòn, tiếp tục sang Phnôm Pênh, Campuchia, rồi đi máy bay ra Hà Nội.

Giữa năm 1958, Phòng số 8, Nhà A1, Bệnh viện Việt - Xô tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt. Hồ sơ bệnh án ghi: "Trần Thị Nhâm (tức Lý), tuổi 25, quê Miền Nam, cân nặng: 26 kg. Tình trạng bệnh: Suy kiệt, luôn lên cơn co giật, có 42 vết thương trên người liên tục rỉ máu, đầu vú bị cắt còn loét nham nhở, bộ phận sinh dục chảy máu liên tục".

Nhà thơ Tố Hữu từng đến thăm Trần Thị Lý tại bệnh viện và không kìm được nước mắt trước những đau đớn mà chị phải chịu đựng. Từ cuộc gặp đầy xúc động ấy, tháng 12/1958, ông sáng tác bài thơ “Người con gái Việt Nam”. Tác phẩm sau đó được đưa vào sách giáo khoa, dịch ra nhiều thứ tiếng và gây xúc động mạnh mẽ trong dư luận quốc tế.

Trần Thị Lý đã trở thành biểu tượng về ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam, đồng thời là chứng tích sống tố cáo những tội ác chiến tranh và các hình thức tra tấn dã man của kẻ thù.

Dưới đây là Bài thơ "Người con gái Việt Nam" mà nhà thơ Tố Hữu viết tặng anh hùng Trần Thị Lý:

Em là ai? Cô gái hay nàng tiên

Em có tuổi hay không có tuổi

Mái tóc em đây, hay là mây là suối

ADVERTISEMENT

VN Content 2VN Content 2

Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông

Thịt da em hay là sắt là đồng?

Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt

Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt

Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh

Trên mình em đau đớn cả thân cành

Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng

Em đã sống lại rồi, em đã sống!

Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung

Không giết được em, người con gái anh hùng!

Ôi trái tim em trái tim vĩ đại

Còn một giọt máu tươi còn đập mãi

Không phải cho em. Cho lẽ phải trên đời

Cho quê hương em. Cho Tổ quốc, loài người!

Từ cõi chết, em trở về, chói lọi

Như buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọi

Em trở về, người con gái quang vinh

Cả nước ôm em, khúc ruột của mình

Em đã sống, bởi vì em đã thắng

Cả Nước bên em, quanh giường nệm trắng

Hát cho em nghe như tiếng mẹ ngày xưa

Sông Thu Bồn giọng hát đò đưa...

Cả nước cho em, cho em tất cả

Máu tiếp máu, cho lại hồng đôi má

Cho mái tóc em xanh lại ngày xuân

Cho thịt da em lại nở trắng ngần

Em sẽ đứng trên đôi chân tuổi trẻ

Đôi gót đỏ lại trở về quê mẹ

Em sẽ đi, trên đường ấy thênh thang

Như những ngày xưa, rực rỡ sao vàng!

Ôi đôi mắt của em nhìn, rất đẹp

Hãy sáng mãi niềm tin tươi ánh thép

Như quê em Gò Nổi, Kỳ Lam

Hỡi em, người con gái Việt Nam!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn