Anh Hùng Trần Thị Mai
Người vợ tiễn chồng, tiễn cả tuổi xuân
Trần Thị Mai lấy chồng chưa đầy một năm thì chồng nhập ngũ. Ngày tiễn chồng, chị chỉ nói:
“Anh cứ đi, em sẽ đợi.”
Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi người lính, mà còn thử thách cả những người ở lại.
Năm này qua năm khác, chị Mai vừa làm ruộng, vừa nuôi con nhỏ, vừa chăm sóc cha mẹ chồng già yếu. Tin tức từ chiến trường thưa dần.
Một ngày, giấy báo tử gửi về.
Chị lặng người. Không khóc. Không gào. Chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn thờ, thắp nén hương.
Từ đó, chị sống như một người lính thầm lặng—giữ gìn gia đình, nuôi con khôn lớn, dạy con về người cha anh dũng.
Người ta hỏi:
“Chị có hối hận không?”
Chị trả lời:
“Không. Vì anh ấy đã sống đúng với Tổ quốc.”
Câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả một tấm lòng lớn.


