Anh Hùng Trần Thị Rạng
Chị nhập ngũ khi chưa đầy 17 tuổi, nổi tiếng với tinh thần lạc quan, yêu đời và sự dũng cảm vô song trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Trong những trang sử vàng của dân tộc, Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một địa danh địa lý mà còn là biểu tượng của sự hy sinh vô bờ bến. Trong số 10 đóa hoa bất tử đã nằm lại nơi ấy vào chiều 24/7/1968, Trần Thị Rạng là người em út, người con gái mang theo vẻ đẹp của sự hồn nhiên đi vào cõi vĩnh hằng khi tuổi đời mới vừa mười tám.
"Bông hoa nhỏ" trên trận địa khốc liệt
Sinh ra tại vùng đất hiếu học Tùng Ảnh, Đức Thọ, Trần Thị Rạng lớn lên trong tiếng súng gầm vang của máy bay địch. Mới 16 tuổi, chị đã nằng nặc đòi đi thanh niên xung phong (TNXP) để nối tiếp bước chân của cha anh. Do chưa đủ tuổi, chị phải "khai thêm" tuổi để được đứng vào hàng ngũ của C552.
Đồng đội kể lại rằng, Rạng là người hay hát, hay cười nhất tiểu đội. Giữa những giờ phút căng thẳng dưới làn mưa bom, tiếng hát trong trẻo của cô gái nhỏ nhắn ấy như liều thuốc tinh thần, xoa dịu nỗi mệt mỏi và xua tan cái nóng bỏng rát của gió Lào Hà Tĩnh. Dù nhỏ tuổi nhất, nhưng trên mặt đường, chị luôn là người xông xáo, không ngại hiểm nguy để đo đạc hố bom, cắm tiêu cho xe qua.
Khúc tráng ca bất tử
Ngày 24/7/1968, trận địa Ngã ba Đồng Lộc rung chuyển bởi những đợt oanh tạc liên tiếp. Để giữ vững mạch máu giao thông cho đoàn xe vào Nam, Trần Thị Rạng cùng các chị trong tiểu đội 4 đã ra hiện trường san lấp hố bom ngay sau khi máy bay vừa dứt đợt trút đạn.
Vào lúc 16 giờ 30 phút, một quả bom định mệnh của kẻ thù đã rơi trúng căn hầm nơi các chị đang trú ẩn. Đất đá đổ sập, khói bom mịt mù. Trần Thị Rạng đã ngã xuống cùng 9 người chị em thân thiết khi ước mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù, được trở về đi học tiếp vẫn còn dang dở. Khi hy sinh, chị mới chỉ vừa bước sang tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người.
Sống mãi tuổi đôi mươi
Sự hy sinh của Trần Thị Rạng và tiểu đội 10 cô gái Đồng Lộc đã trở thành một tượng đài bất khuất trong lòng dân tộc. Chị ra đi nhưng tinh thần "máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc" vẫn luôn sống mãi.
Tại nghĩa trang Ngã ba Đồng Lộc, mộ của chị Rạng nằm lặng lẽ bên cạnh các chị em. Những đóa hoa trắng tinh khôi luôn được người đời mang đến đặt trên mộ chị như lời tri ân sâu sắc dành cho người em út anh hùng. Chị đã hóa thân vào mây trời Hà Tĩnh, để tuổi thanh xuân của mình mãi mãi xanh tươi cùng đất nước.



