Anh hùng Trần Văn Chuông và bảy lần vượt ngục
Anh hùng Trần Văn Chuông và bảy lần vượt ngục
“Bảy lần bị bắt, bảy lần vượt ngục trở về. Hỏi ông sợ gì không? Ông cười: ‘Sợ nhất là không còn sức để đánh giặc nữa.’”
Đó là câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Văn Chuông – một người lính đến từ vùng đồng bãi Cát Lại, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam. Ông không phải là vị tướng lừng danh, cũng chẳng phải người anh hùng mà cả nước đều thuộc tên. Nhưng câu chuyện của ông – một thân hình nhỏ bé, bảy lần sa cơ, bảy lần thoát chết – là một bản hùng ca về ý chí sắt đá giữa thời hoa lửa.
Tám lần xin đi lính
Năm 1946, hưởng ứng Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, thanh niên Trần Văn Chuông hăng hái xung phong tòng quân. Nhưng rồi anh bị từ chối. Rồi lại từ chối. Lý do chỉ vì một điều giản dị và nghiệt ngã: vóc người quá nhỏ bé, không đủ chiều cao và cân nặng theo quy định của đơn vị tuyển quân.
Tám lần xin đi bộ đội, tám lần bị trả về.
Nhưng không nản chí, người thanh niên làng Cát Lại vẫn ngày đêm cùng du kích địa phương đào hầm, đánh địch, làm nhiệm vụ trinh sát. Anh như một “con người không biết mệt” – nhân dân trong vùng vẫn kể về chàng trai với đôi vai gầy nhưng lúc nào cũng sẵn sàng xông pha nơi nguy hiểm nhất.
Cuối cùng, tháng 11 năm 1948, Trần Văn Chuông chính thức được nhận vào đơn vị bộ đội chủ lực. Hôm ấy, người lính nhỏ bé khóc – không phải vì tủi thân, mà vì cuối cùng đã được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Những trận đánh không tưởng
Trong chiến đấu, Trần Văn Chuông nổi tiếng là người mưu trí và táo bạo. Chính ông là người đầu tiên nghĩ ra cách dùng sơn quét lên bề mặt quả mìn, bọc thêm mo cau và giấy tẩm nhựa sung bên ngoài để đánh lừa máy dò mìn của địch. Nhờ sáng kiến ấy, quân ta có thể đặt mìn ngay dưới mũi giặc mà chúng không hề hay biết.
Không chỉ vậy, ông còn rải đầy những mảnh bom đạn, gang sắt vụn trên đường hành quân của địch. Bọn chúng cứ tưởng đó là mìn thật, phải mò mẫm dò tìm hàng giờ liền, mệt nhoài rồi bỏ cuộc. Một cách đánh “cây nhà lá vườn” nhưng vô cùng hiệu quả, sau đó được nhân rộng ra nhiều đơn vị.
Trong suốt cuộc đời quân ngũ, ông đã tham gia hơn hai trăm trận đánh, trực tiếp tiêu diệt gần bốn trăm tên địch, bắt sống mười chín tên, phá hủy bảy mươi chín xe quân sự – một chiến tích đáng nể đối với một người lính xuất thân từ dân quân du kích.
Bảy lần bị bắt, bảy lần vượt ngục
Nhưng điều làm nên huyền thoại Trần Văn Chuông không chỉ là những trận đánh – mà là tinh thần thép của một người lính không bao giờ chịu khuất phục.
Bảy lần ông rơi vào tay giặc. Bảy lần ông bị tra tấn dã man.
Chúng dùng dùi nung đỏ đâm vào người ông. Chúng tra điện vào thân thể gầy gò. Chúng treo ngược ông lên cây giữa mùa đông giá rét. Chúng nhốt ông trong bể nước lạnh cắt da cắt thịt. Chúng hất ông từ trên xe xuống đất khi xe đang chạy nhanh.
Nhưng Trần Văn Chuông không khai. Không một lời, không một cái gật đầu, không một cái nháy mắt để lộ bí mật của cách mạng.
Và rồi, lần nào ông cũng tìm cách vượt ngục trở về, tiếp tục chiến đấu như chưa từng bị đánh đập, như chưa từng bị thương tích đầy mình.
Có lần, sau khi thoát khỏi nhà tù của địch, ông lê từng bước trên đôi chân rớm máu, băng qua cánh đồng lầy lội để về với đơn vị. Đồng đội thấy ông, nhiều người đã khóc. Còn ông chỉ cười: “Tôi về rồi, lại được đánh giặc tiếp rồi!”
Một trận đánh để đời
Tháng 10 năm 1949, Trần Văn Chuông dẫn một tổ biệt kích bí mật vượt qua bảy cây số đồng lầy, lọt qua hai bốt giặc để đột nhập thành phố Nam Định. Mục tiêu: nhà tên chánh mật thám – kẻ đã gây ra bao tổn thất cho lực lượng cách mạng.
Anh em trong tổ công kênh nhau leo tường. Chuông trèo lên mái nhà, lặng lẽ rút kiếm, nhảy vào bên trong. Chỉ trong tích tắc, tên chánh mật thám ngã gục. Ông thu thập toàn bộ tài liệu mật rồi rút ra ngoài an toàn.
Một lần khác, ông đặt mìn ngay gần bốt Bương, trên đê Át Lợi, thuộc vùng ngoại thành Hà Nội khi ấy. Quả mìn phát nổ, phá hủy một xe quân sự, diệt năm tên sĩ quan tham mưu của bộ chỉ huy trận càn. Trận đánh ấy đã góp phần phá vỡ hoàn toàn một cuộc càn quét lớn của quân Pháp.
Lời kết: Một tấm gương thời hoa lửa
Trần Văn Chuông đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến khốc liệt, nhưng chiến công và tinh thần của ông còn mãi với thời gian. Ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý cho một đời người lính.
Trên quê hương Bình Lục, Hà Nam, khu mộ của ông được xây dựng uy nghiêm, là nơi để lớp lớp thế hệ trẻ đến thắp hương, tưởng nhớ một con người đã sống và chiến đấu hết mình vì độc lập, tự do.
Nhìn lại câu chuyện của Trần Văn Chuông, tôi – một sinh viên sinh ra trong hòa bình – chợt nghĩ: sức mạnh của con người Việt Nam không nằm ở tầm vóc to lớn, mà nằm ở ý chí không gì khuất phục nổi. Ông nhỏ bé về thân hình, nhưng vĩ đại về tinh thần.
Bảy lần bị bắt, bảy lần vượt ngục trở về. Đó không chỉ là chiến công của một người lính – đó là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của cả một dân tộc trong thời hoa lửa. Và những câu chuyện như của ông, dù có lúc bị lãng quên trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hôm nay, vẫn mãi là ngọn lửa để thế hệ trẻ chúng tôi soi mình vào đó, mà sống đẹp hơn, sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc.



