Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Trần Văn Phương

Anh hùng Trần Văn Phương sinh năm 1965 tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch (nay là phường Quảng Phúc, thị xã Ba Đồn), tỉnh Quảng Bình – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió và giàu truyền thống cách mạng

Cần Thơ10/01/2026Huỳnh Thị Hồng Tươi-Xã Lịch Hội Thượng (Xã Lịch Hội Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Trần Văn Phương

Trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam, biển Đông không chỉ là nguồn sống mà còn là một phần máu thịt thiêng liêng không thể tách rời. Giữa muôn trùng sóng vỗ, có những người lính đã hóa thân thành đá tảng, thành san hô để canh giữ chủ quyền biển đảo. Anh hùng Trần Văn Phương chính là một biểu tượng rực rỡ như thế – người chiến sĩ đã ngã xuống trong trận hải chiến Gạc Ma năm 1988 với lời thề bất hủ: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo". Hình ảnh anh cùng đồng đội kết thành "vòng tròn bất tử", tay giữ chặt lá cờ Tổ quốc giữa làn đạn pháo quân thù, đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu trong lòng người dân Việt, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và sự toàn vẹn lãnh thổ giữa đại dương bao la.

Anh hùng Trần Văn Phương sinh năm 1965 tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch (nay là phường Quảng Phúc, thị xã Ba Đồn), tỉnh Quảng Bình – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió và giàu truyền thống cách mạng. Anh sinh ra trong một gia đình ngư dân chất phác, có cha là cụ Trần Văn Huy và mẹ là cụ Mai Thị Hoa. Lớn lên bên tiếng sóng biển rì rào, tình yêu biển cả đã sớm ngấm vào máu thịt của người thanh niên trẻ. Năm 1982, Trần Văn Phương tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng Hải quân nhân dân Việt Nam. Với tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, anh sớm được đề bạt làm Thiếu úy, Trung đội trưởng thuộc Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân, đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ các đảo thuộc quần đảo Trường Sa.

Ngày 14 tháng 3 năm 1988 đã đi vào lịch sử như một ngày đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Tại bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, khi quân địch cậy thế tàu to súng lớn tấn công nhằm đánh chiếm đảo, Trần Văn Phương cùng đồng đội đã kiên cường trụ vững trên bãi đá san hô. Khi quân thù xông lên hòng cướp lá cờ đỏ sao vàng, anh đã dũng cảm xông ra phía trước, tay cầm chắc cán cờ, tay kia đẩy lùi những họng súng của kẻ thù. Giữa làn mưa đạn xối xả, dù bị trúng đạn và bị thương rất nặng, anh vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng để giữ vững lá cờ và hô lớn: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo, hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng". Anh hy sinh ngay trên tay đồng đội, máu anh hòa vào nước biển, giữ trọn lời thề với Tổ quốc.

Với sự hy sinh anh dũng và có ý nghĩa lịch sử to lớn, năm 1989, anh đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Quê hương Quảng Bình và nhân dân cả nước luôn dành cho anh niềm tôn kính vô hạn. Những con đường, trường học và đài tưởng niệm "Vòng tròn bất tử" tại Cam Ranh luôn rực rỡ khói hương để tri ân anh. Chúng con xin gửi lòng biết ơn sâu sắc nhất đến anh – người anh hùng của biển cả. Tình yêu dành cho anh là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau phải luôn vững vàng tay chèo, bảo vệ bằng được từng sải biển, từng dải cát mà cha anh đã dùng máu xương để gìn giữ. Anh mãi là ngọn hải đăng soi sáng niềm tin và ý chí cho những người lính biển hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn