Anh hùng Trần Xuân Vinh – Người lính tử thủ trên điểm cao 880
Có những con người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ lại sống lâu hơn chính cuộc đời mình. Anh hùng liệt sĩ Trần Xuân Vinh là một người như thế. Anh đã cùng đồng đội tử thủ trên điểm cao 880 trong những ngày ác liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, để giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Câu chuyện về anh không chỉ là câu chuyện của một trận đánh, mà còn là hành trình trả lại đầy đủ một tên người, một gương mặt và một ký ức từng bị thời gian phủ mờ. Trần Xuân Vinh quê ở xã Đức Lập, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Trong một số tài liệu cũ, tên anh từng bị ghi nhầm thành Trần Xuân Vịnh. Chỉ một chi tiết nhỏ ấy cũng khiến người đọc không khỏi day dứt: có những người đã hy sinh lớn lao cho Tổ quốc, nhưng tên gọi, hồ sơ và ký ức về họ vẫn còn những khoảng trống cần được trả lại cho đúng, cho đủ. Theo một số giấy tờ, Trần Xuân Vinh sinh ngày 15/9/1960; trong khi gia phả gia đình và hồ sơ quân đội lại ghi năm sinh 1957. Dù có sự chênh lệch về năm sinh, điều không thể thay đổi là anh đã nhập ngũ từ rất sớm, vào tháng 3/1975, khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ một người con quê hương Đức Thọ, anh bước vào quân ngũ, rèn luyện trong gian khó và nhanh chóng trưởng thành. Đến tháng 2/1977, anh là tiểu đội trưởng; tháng 3/1978, anh trở thành trung đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 193, Bộ đội địa phương tỉnh Lai Châu. Muốn hiểu hết sự hy sinh của Trần Xuân Vinh, phải đặt anh vào hoàn cảnh lịch sử những năm cuối thập niên 1970. Khi tình hình biên giới phía Bắc ngày càng căng thẳng, nhiều đơn vị bộ đội được tăng cường lên tuyến đầu để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Trung đoàn 193 được thành lập và điều động lên Lai Châu, đóng quân, huấn luyện, rồi triển khai phòng ngự ở các hướng trọng yếu như Sìn Hồ, Phong Thổ. Trong đội hình ấy, Trần Xuân Vinh cùng đồng đội bước vào những ngày chiến đấu khốc liệt. Rạng sáng ngày 17/2/1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Tại địa bàn Lai Châu, sau khi đánh chiếm một số vị trí quan trọng, quân địch dồn sức tiến về khu vực ngã ba Pa So, âm mưu mở đường vào thị trấn Phong Thổ. Nhưng chúng đã vấp phải sự kháng cự quyết liệt của quân ta, đặc biệt tại điểm cao 880. Điểm cao 880 không chỉ là một chốt phòng ngự thông thường. Đây là vị trí có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bảo vệ đài quan sát của trung đoàn. Giữ được điểm cao ấy là giữ được “con mắt” của cả trận tuyến. Vì vậy, quân địch quyết tâm đánh chiếm bằng mọi giá. Sáng ngày 28/2/1979, địch huy động cả một tiểu đoàn bộ binh, có pháo binh yểm trợ, ồ ạt tiến công nhằm đánh bật quân ta khỏi chốt 880. Trong khi đó, lực lượng phòng ngự của ta chỉ có Trung đội 2, Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 193, với vỏn vẹn 27 chiến sĩ do chuẩn úy, trung đội trưởng Trần Xuân Vinh chỉ huy. Tương quan lực lượng quá chênh lệch, quân địch đông gấp nhiều lần. Nhưng trước hiểm nguy, những người lính trẻ vẫn không hề nao núng. Suốt một ngày dài, Trần Xuân Vinh cùng đồng đội kiên cường bám chốt, giành giật từng mét đất, từng đoạn chiến hào. Họ đánh lui liên tiếp nhiều đợt tiến công của địch, giữ vững trận địa trong điều kiện vô cùng ác liệt. Đất đá điểm cao 880 khô cứng, hầm hào thiếu thốn, pháo địch trút xuống dữ dội, nhưng tinh thần của những người lính vẫn không bị khuất phục. Đến buổi chiều, trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Hai bên lao vào đánh giáp lá cà. Trong lửa đạn và cận chiến, Trần Xuân Vinh vẫn bình tĩnh chỉ huy đồng đội chiến đấu đến cùng. Anh đã anh dũng hy sinh sau khi cùng đồng đội đánh bật lực lượng địch xuống chân đồi, giữ vững điểm cao 880. Sự hy sinh của Trần Xuân Vinh không chỉ là sự ngã xuống của một người lính, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ đã cầm súng bảo vệ biên cương trong điều kiện vô cùng gian khổ. Anh còn rất trẻ, nhưng đã là một trung đội trưởng dạn dày bản lĩnh, chỉ huy 27 chiến sĩ đứng vững trước một lực lượng đông hơn gấp nhiều lần. Anh và đồng đội đã viết nên lời thề giữ đất bằng chính máu xương của mình. Câu chuyện về Trần Xuân Vinh còn khiến chúng ta xúc động bởi những điều rất đời thường sau chiến tranh. Có thời gian dài, gia đình không có được một bức ảnh thờ đúng của anh. Người thân phải lấy ảnh của em trai rồi vẽ lại theo nét mặt hao hao để làm di ảnh. Nỗi day dứt ấy theo đồng đội cũ của anh suốt nhiều năm. Mãi đến tháng 7/2023, trong dịp họp mặt kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Trung đoàn 193, các cựu chiến binh mới về thăm gia đình và trao lại bức ảnh thờ được phục dựng. Đó không chỉ là một bức ảnh, mà còn là sự trở về đầy xúc động của gương mặt người lính năm xưa với quê nhà. Phần mộ của anh đã được đưa từ Lai Châu về Nghĩa trang liệt sĩ huyện Đức Thọ từ tháng 8/1994. Nhưng ở Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Lai Châu, ngôi mộ của anh vẫn được giữ lại giữa những phần mộ đồng đội đã ngã xuống năm ấy. Điều đó như một sự nhắc nhớ rằng, nơi biên cương xa xôi ấy vẫn còn lưu giữ bóng dáng của người trung đội trưởng đã cùng đồng đội tử thủ đến phút cuối cùng. Ngày 15/2/2023, Chủ tịch nước ban hành quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Trần Xuân Vinh. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận xứng đáng đối với chiến công, sự hy sinh và tinh thần quả cảm của anh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Viết về Trần Xuân Vinh không chỉ là nhắc lại một trận đánh trên điểm cao 880. Đó còn là cách trả lại sự đầy đủ cho một con người từng bị ghi nhầm tên, từng có năm sinh chưa thống nhất, từng không có nổi một bức ảnh thờ đúng gương mặt mình. Nhưng vượt lên tất cả, có một điều chưa bao giờ mờ đi: anh là người đã chỉ huy 27 chiến sĩ bám trụ trên điểm cao 880, chiến đấu đến cùng trước lực lượng địch đông hơn nhiều lần và anh dũng hy sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ giữ chốt. Nhiều năm đã trôi qua, điểm cao 880 hôm nay có thể đã xanh màu cây lá, cầu Pa So đã bình yên hơn, những người đồng đội năm xưa cũng đã già đi. Nhưng ký ức về Trần Xuân Vinh vẫn còn nguyên vẹn như một lời nhắc nhở sâu sắc: biên giới hôm nay yên bình là bởi đã có những người lính trẻ năm xưa chọn đứng lại đến cùng. Anh hùng liệt sĩ Trần Xuân Vinh đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng cao đẹp. Anh đã để lại tuổi xuân nơi điểm cao đá sỏi, để Tổ quốc được vẹn nguyên, để lá cờ Việt Nam mãi tung bay trên từng tấc đất biên cương. Tên anh xứng đáng được nhớ đúng, nhớ đủ và nhớ mãi trong lòng các thế hệ hôm nay và mai sau.



