ANH HÙNG TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI – PHI CÔNG HÀ VĂN CHÚC
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt trên bầu trời miền Bắc, Không quân Nhân dân Việt Nam đã viết nên những trang sử hào hùng bằng máu, trí tuệ và lòng dũng cảm phi thường. Trong đội ngũ những người chiến sĩ “áo bay”, tên tuổi phi công Hà Văn Chúc đã trở thành biểu tượng của tinh thần quả cảm, ý chí thép và sự hy sinh trọn vẹn vì Tổ quốc.
Ông sinh năm 1938 tại xã Hải Lựu, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Yên (nay thuộc tỉnh Phú Thọ). Xuất thân là chiến sĩ cao xạ, nhờ sức khỏe tốt và tinh thần rèn luyện nghiêm túc, ông được tuyển chọn đi đào tạo phi công quân sự. Năm 1964, sau khi tốt nghiệp loại ưu, ông được phân công về Đại đội 1, Trung đoàn Không quân tiêm kích 921 với cương vị Đại đội phó. Khi ấy, kinh nghiệm bay của ông mới chỉ khoảng 100 giờ, nhưng tinh thần sẵn sàng chiến đấu đã được tôi luyện vững vàng.
Bước vào cuộc kháng chiến trên không đầy khốc liệt, lực lượng Không quân Việt Nam phải đối mặt với ưu thế áp đảo của không quân Mỹ. Có thời điểm, toàn trung đoàn chỉ còn rất ít máy bay đủ điều kiện trực chiến. Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn ấy, mỗi lần cất cánh đều là một lần đối mặt với sinh tử, nhưng cũng là một lần thể hiện ý chí “dám đánh, biết đánh và quyết thắng”.
Ngày 3 tháng 1 năm 1968, khi phát hiện máy bay Mỹ tiến công khu vực Hà Nội, dù lực lượng chỉ còn một chiếc MiG-21 có thể xuất kích, Bộ Tư lệnh vẫn quyết định cho cất cánh. Trong thời khắc quan trọng ấy, phi công Hà Văn Chúc đã xung phong nhận nhiệm vụ.
Trên bầu trời Yên Châu, ông phát hiện đội hình gồm hàng chục máy bay F-105 và F-4 của đối phương. Trong tình thế chênh lệch lực lượng nghiêm trọng, ông vẫn bình tĩnh cơ động chiến đấu, dũng cảm tấn công và bắn hạ một máy bay F-105 chỉ huy. Sau đó, ông tiếp tục điều khiển máy bay khéo léo tránh các đợt phản kích, đưa máy bay hạ cánh an toàn. Trận không chiến đã gây rối loạn đội hình đối phương, góp phần làm phá sản ý đồ tấn công Hà Nội trong đợt đó.
Hai tuần sau, ngày 14 tháng 1 năm 1968, ông tiếp tục tham gia chiến đấu trên vùng trời Sơn Dương, Tuyên Quang. Trong trận này, ông một lần nữa bắn hạ máy bay đối phương nhưng đồng thời máy bay cũng bị trúng đạn nặng, buộc ông phải nhảy dù thoát hiểm. Dù bị thương, ông vẫn thể hiện tinh thần kiên cường của người lính không quân trong hoàn cảnh sinh tử.
Ngày 19 tháng 1 năm 1968, do vết thương quá nặng, phi công Hà Văn Chúc đã anh dũng hy sinh tại Quân y viện 108, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ghi nhận những chiến công đặc biệt xuất sắc và tinh thần chiến đấu dũng cảm, ngày 30 tháng 8 năm 1995, Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của ông cũng được đặt cho một tuyến phố tại phường Phúc Lợi, Hà Nội, như một sự tri ân đối với người phi công đã góp phần làm nên chiến thắng trên bầu trời Tổ quốc.
Cuộc đời phi công Hà Văn Chúc là biểu tượng của lòng quả cảm, tinh thần quyết chiến quyết thắng và sự hy sinh cao cả của thế hệ chiến sĩ Không quân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông đã ra đi, nhưng hình ảnh người phi công đơn độc giữa đội hình máy bay đối phương vẫn còn sống mãi như một bản hùng ca bất tử của bầu trời Việt Nam.



