ANH HÙNG TRỊNH TỐ TÂM – “VUA MÌN ĐÈO HẢI VÂN”
Có một người lính năm xưa khiến quân thù phải treo giải thưởng lớn để bắt, đồng đội thì đặt cho ông một biệt danh đặc biệt: “Vua mìn đèo Hải Vân”.
Có một người lính năm xưa khiến quân thù phải treo giải thưởng lớn để bắt, đồng đội thì đặt cho ông một biệt danh đặc biệt: “Vua mìn đèo Hải Vân”.
Người đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trịnh Tố Tâm.
Sinh năm 1945 tại xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa, Hà Nội, Trịnh Tố Tâm lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha mất sớm, người anh trai cả cũng hy sinh trong kháng chiến chống thực dân Pháp.
Năm 1965, khi phong trào “Ba sẵn sàng” lan tỏa mạnh mẽ trong tuổi trẻ miền Bắc, chàng trai trẻ Trịnh Tố Tâm tình nguyện lên đường nhập ngũ. Từ năm 1967 đến năm 1970, ông chiến đấu tại chiến trường Trị - Thiên - Huế – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Giữa núi rừng, bom đạn và những cung đường hiểm trở, người chiến sĩ công binh ấy nhiều lần trực tiếp thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Những quả mìn được đặt xuống trong lặng lẽ, nhưng phía sau đó là cả sự tính toán, gan dạ và bản lĩnh của người lính.
Những chiến công nối tiếp chiến công.
Đơn vị do ông tham gia và chỉ huy đã tiêu diệt hơn 1.500 tên địch, phá hủy nhiều phương tiện quân sự, cầu cống và đoàn xe của đối phương. Riêng Trịnh Tố Tâm được ghi nhận đã diệt 272 tên địch, trong đó có 185 lính Mỹ, bắn rơi và phá hủy 3 máy bay lên thẳng.
Ông được 53 lần phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ” và được đồng đội trìu mến gọi là “Vua mìn đèo Hải Vân”. Phía đối phương gọi ông là “hùm xám đèo Hải Vân”, thậm chí treo giải thưởng lớn cho ai có thể bắt được ông.
Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 27, Trịnh Tố Tâm được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng điều khiến người ta xúc động hơn cả những con số và chiến công ấy lại nằm ở một điều rất giản dị.
Sau này, khi đất nước hòa bình, ông đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng, trong đó có Bí thư Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội. Thế nhưng trong cuộc sống đời thường, ông lại vô cùng giản dị và khiêm nhường.
Các con ông kể rằng: cha rất ít khi kể về những trận đánh năm xưa. Những chiến công của cha, gia đình chủ yếu biết qua báo chí, đài phát thanh.
Một người từng bước qua hàng trăm trận đánh, mang trên mình những dấu tích của chiến tranh, nhưng lại không coi những chiến công của mình là điều để nói về bản thân.
Có lẽ, đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa”.
Họ đã sống một tuổi trẻ không có những ngày tháng bình yên.
Họ đã gửi tuổi xuân của mình vào những chiến trường xa xôi.
Và khi trở về, họ chọn cách sống giản dị, khiêm nhường, tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc.
Trinh Tố Tâm – người “Vua mìn đèo Hải Vân” năm xưa – không chỉ để lại những chiến công trong lịch sử, mà còn để lại cho thế hệ trẻ hôm nay một bài học về lòng yêu nước, bản lĩnh, sự tận tâm và tinh thần sống vì cộng đồng.
Thời gian có thể lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thế hệ đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc sẽ mãi là ngọn lửa truyền lại cho tuổi trẻ hôm nay.
Nguồn: sưu tầm



