Anh hùng Trình Tố Tâm-“Vua mìn” đèo Hải Vân
Người là nỗi ám ảnh của quân địch (1967-1970)

Có những con người bước ra từ chiến tranh với những tấm Huân chương lấp lánh trên ngực áo. Nhưng phía sau những tấm Huân chương ấy là cả một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, là những tháng ngày sống giữa lằn ranh sinh tử và những trận đánh không thể tính bằng thời gian.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trịnh Tố Tâm là một người như thế.
Ông sinh năm 1945 tại thôn Mỹ Cầu, xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa, Hà Nội – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Năm 1965, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, chàng trai trẻ Trịnh Tố Tâm khi ấy vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường đã tình nguyện tham gia phong trào “Ba sẵn sàng”.
Rồi lá đơn xin nhập ngũ được viết.
Không phải bởi một người lính đã từng trải qua chiến trận, mà bởi một chàng trai tuổi đôi mươi đang đứng trước lựa chọn lớn nhất của cuộc đời.
Anh tình nguyện vào Nam chiến đấu.
Chiến trường đón Trịnh Tố Tâm bằng những ngày tháng khốc liệt ở Trị Thiên – Huế. Được giao nhiệm vụ công binh, ông cùng đồng đội bám đường, bám dân, nghiên cứu từng cung đường, từng cây cầu, từng đoàn tàu của đối phương.
Đặc biệt, tuyến đường qua Phú Lộc, Thổ Sơn, Lăng Cô rồi vượt đèo Hải Vân là một trong những tuyến giao thông huyết mạch của đối phương.
Ở nơi ấy, cái tên Trịnh Tố Tâm dần trở thành nỗi ám ảnh đối với quân địch.
Ông không chỉ đánh bằng lòng dũng cảm mà còn bằng trí thông minh và sự sáng tạo. Mỗi trận đánh lại có một cách đánh khác nhau. Có trận đánh vào xe quân sự, có trận đánh đoàn tàu, có trận phá cầu, có trận dùng mìn đánh vào những mục tiêu mà đối phương tưởng như đã được bảo vệ tuyệt đối.
Đồng đội gọi ông bằng một cái tên đầy khâm phục: “Vua mìn đèo Hải Vân”.
Từ năm 1967 đến năm 1970, Trịnh Tố Tâm cùng đơn vị tham gia 58 trận đánh, tiêu diệt 1.500 tên địch, phá hủy 61 xe quân sự và đánh bật 19 đoàn tàu. Riêng cá nhân ông tiêu diệt 272 tên địch, bắn rơi và phá hủy 3 máy bay lên thẳng.
Những con số ấy nếu chỉ nhìn trên trang giấy có thể khiến người đọc kinh ngạc.
Nhưng với người lính năm xưa, phía sau mỗi con số là một trận đánh, một lần đối mặt với hiểm nguy, một lần đặt cược tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Và cũng có thể là một người đồng đội đã nằm lại.
Năm 1971, Trịnh Tố Tâm được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 26 tuổi.
Ông còn được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý và 53 lần được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.
Nhưng điều đáng quý ở người anh hùng ấy không chỉ nằm ở những chiến công.
Sau chiến tranh, Trịnh Tố Tâm tiếp tục dành cuộc đời mình cho công việc xây dựng đất nước. Ông từng giữ nhiều trọng trách, trong đó có cương vị Bí thư Trung ương Đoàn và Thứ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội.
Từ một chàng trai rời quê hương ra trận, ông trở thành người tiếp tục truyền ngọn lửa lý tưởng cho thế hệ trẻ trong những năm tháng hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa.
Đèo Hải Vân hôm nay vẫn xanh màu cây lá. Những đoàn tàu vẫn đi qua những cung đường từng một thời rung chuyển bởi bom đạn.
Nhưng câu chuyện về người lính Trịnh Tố Tâm vẫn còn đó.
Một chàng trai tuổi đôi mươi đã đi vào chiến tranh bằng lòng yêu nước, bằng sự mưu trí và lòng quả cảm.
Một người lính đã biến những năm tháng tuổi trẻ của mình thành những chiến công.
Và một người anh hùng, sau khi bước ra khỏi chiến trường, vẫn tiếp tục sống một cuộc đời vì đất nước.


