Bài viết

ANH HÙNG TRỊNH XUÂN HUYẾN - NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN CƯỜNG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ

Thông tin nhân chứng - Họ và tên: Trịnh Xuân Huyến - Năm sinh: 1/7/1945 - Quê quán: Thôn Duyên Hà, xã Đông Kinh, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình - Tóm tắt quá trình: Kỷ niệm thời chiến tranh chống Mỹ cứu nước và những nỗi nhớ còn xót lại trong ký ức người từng trải qua thời bom đạn

Hưng Yên29/12/2025Trần Thị Hương Giang - Lớp: 11A9 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trịnh Xuân Huyến sinh ngày 1 tháng 7 năm 1945, thôn Duyên Hà, xã Đông Kinh, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình (nay thuộc xã Bắc Đông Quan, tỉnh Hưng Yên)

Ông nhập ngũ vào những năm trước 1970, khi lễ tiễn quân chưa rầm rộ, nhưng vẫn đầy đủ nghi thức trang nghiêm. Các ban, ngành đều đến dự, và trong khoảnh khắc ấy, ông cảm thấy vô cùng vinh dự, phấn khởi và tự hào khi được đứng trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong môi trường quân ngũ, ông cùng đồng đội luôn đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau từ huấn luyện đến chiến trường, kề vai sát cánh vượt qua gian khổ, hiểm nguy. Ông nhớ rõ đồng chí Xuân Thám, người cùng tiểu đội, cùng chiến đấu trong những năm tháng ác liệt, để rồi khi hoàn thành nhiệm vụ, cả hai lại cùng trở về địa phương, tiếp tục công tác cho đến ngày nghỉ theo chế độ.

Trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, dù ở hậu phương hay nơi tiền tuyến, tất cả đều chung một ý chí: chống Mỹ cứu nước, xây dựng chủ nghĩa xã hội. Ông kể: “Thời đấy, thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người.” Với ông, phía sau còn có mẹ già lặng lẽ ở quê nhà, còn ông thì lên đường ra chiến trường. Nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương luôn thường trực trong lòng, nhưng nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc buộc ông phải gác lại tình cảm riêng.

Ngoài chiến trường, bom đạn Mỹ dội xuống hằng ngày, có lúc đang ăn cũng phải bỏ dở để chiến đấu, tất cả đều vì miền Nam ruột thịt, vì độc lập và thống nhất của đất nước. Cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, lịch sử đã ghi dấu mốc quan trọng: đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối. Ông hòa vào niềm vui chung của cả dân tộc, cảm nhận rõ không khí phấn khởi tràn ngập khắp mọi nẻo đường khi Bắc – Nam sum họp một nhà.

Hòa bình lập lại, cuộc sống của nhân dân vẫn còn nhiều khó khăn. Ông chia sẻ: “Lúc đó, lương thực chưa đủ ăn, ngành nghề chưa ổn định, nhưng mọi người đều cố gắng vượt qua.” Chỉ đến khi có chủ trương giao đất cho dân tự chủ sản xuất, kinh tế mới dần phục hồi, đời sống từng bước cải thiện.

Đến hôm nay, ông chứng kiến nhân dân đã có cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn trước rất nhiều. Ông nhắn nhủ thế hệ trẻ: “Các con được học hành, được đi du học, được làm việc trong các công ty hiện đại, nhưng đừng quên rằng cha ông chúng tôi đã phải ra đi chiến đấu, lao động, hy sinh xương máu để có ngày hôm nay.” Vì vậy, thế hệ trẻ cần không ngừng rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để sống xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã cống hiến.

Đối với ông, có được cuộc sống như hôm nay là nhờ sự lãnh đạo của Đảng, sự quan tâm của Chính phủ và các cấp, các ngành. Ông tự hào: “Hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao và được hưởng đầy đủ các chế độ, chính sách của Nhà nước là niềm tự hào lớn nhất của đời ông

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn