Anh Hùng Trương Định
Trương Định (1820–1864), còn được biết đến với danh hiệu Bình Tây Đại Nguyên soái, là một võ quan triều Nguyễn và là thủ lĩnh xuất sắc của phong trào kháng Pháp tại Nam Bộ. Ông nổi tiếng với tinh thần yêu nước quật cường, dám chống lệnh vua để ở lại cùng nhân dân đánh giặc.
1. Thân thế và sự nghiệp sớm
Xuất thân: Trương Định sinh năm 1820 tại làng Tư Cung, phủ Bình Sơn (nay là xã Tịnh Khê, TP. Quảng Ngãi), tỉnh Quảng Ngãi.
Gia thế: Ông là con trai của Lãnh binh Trương Cầm. Năm 24 tuổi, ông theo cha vào miền Nam.
Công lao khai hoang: Năm 1854, ông chiêu mộ dân nghèo lập đồn điền Gia Thuận (Gò Công), được triều đình phong chức Phó Quản cơ, rồi Quản cơ.
2. Cuộc kháng chiến chống Pháp (1859–1864)
Khởi nghĩa: Khi thực dân Pháp tấn công Gia Định năm 1859, ông đã tổ chức nghĩa quân chống giặc tại khu vực Gò Công và Tân An.
Chống lệnh triều đình: Sau Hòa ước Nhâm Tuất 1862, triều đình nhà Nguyễn lệnh cho ông bãi binh và đi nhận chức Lãnh binh tại An Giang. Tuy nhiên, trước lời khẩn cầu của nhân dân và nghĩa quân, ông đã khước từ lệnh vua.
Bình Tây Đại Nguyên soái: Ông được nhân dân tôn làm "Bình Tây Đại Nguyên soái", tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp tại Gò Công.
3. Sự hy sinh oanh liệt
Bị phản bội: Ngày 19/8/1864, do sự phản bội của Huỳnh Công Tấn, quân Pháp bất ngờ bao vây bản doanh của ông tại Đám lá tối trời.
Hy sinh: Trương Định bị trọng thương. Để bảo toàn khí tiết và không rơi vào tay giặc, ông đã dùng gươm tự sát vào ngày 20/8/1864.
Hiện nay, đền thờ và mộ của ông tại Gò Công (Tiền Giang) và xã Tịnh Khê (Quảng Ngãi) là những di tích lịch sử quan trọng, thu hút đông đảo người dân đến tưởng niệm.



