Anh hùng Trương Định
Nếu lịch sử là một dòng chảy dài của những sự lựa chọn, thì lựa chọn của Trương Định chính là một trong những khoảnh khắc bi tráng và lẫm liệt nhất. Giữa một bên là "trung quân" (trung thành với vua) và một bên là "ái quốc" (yêu dân, yêu nước), ông đã chọn đứng về phía nhân dân, chấp nhận đi ngược lại lệnh triều đình để giữ trọn lời thề với mảnh đất Gò Công.
Tôi luôn tự hỏi, cảm giác của Trương Định lúc bấy giờ thế nào khi cầm trên tay bản chỉ dụ của triều đình Huế, yêu cầu ông bãi binh và đi nhận chức ở An Giang? Với một người làm quan thời đó, lệnh vua là thiên mệnh. Nếu đi, ông sẽ có vinh hoa phú quý, có sự an toàn cho bản thân. Nhưng nhìn lại phía sau, là hàng ngàn nghĩa binh và bà con nông dân Gò Công đang đặt trọn niềm tin vào ông, ông không đành lòng. Và thế là, một sự kiện vô tiền khoáng hậu đã diễn ra: Nhân dân Gò Công đã tôn ông làm Bình Tây Đại Nguyên soái. Cái danh hiệu ấy không phải do vua ban, mà được kết tinh từ lòng dân, từ sự tín nhiệm tuyệt đối vào một vị chủ tướng dám cùng họ "nếm mật nằm gai". Khoảnh khắc ông chấp nhận thanh kiếm từ tay dân chúng, ông đã chính thức trở thành người anh hùng của nhân dân, thay vì chỉ là một viên quan của triều đình. Dưới sự lãnh đạo của Trương Định, phong trào kháng chiến tại Gò Công, Tân An đã trở thành một nỗi ám ảnh thực sự với thực dân Pháp. Không cần những binh pháp cao siêu từ sách vở phương Tây, ông dùng lối đánh du kích, tận dụng địa hình sông ngòi chằng chịt của miền Tây để bao vây, tập kích kẻ thù.
Hình ảnh nghĩa quân với gậy gộc, giáo mác nhưng hừng hực khí thế chiến đấu đã chứng minh một điều: Vũ khí hiện đại có thể khuất phục một quân đội, nhưng không bao giờ khuất phục được một dân tộc đang chiến đấu vì mảnh đất của mình. Dù quân Pháp có dùng mọi thủ đoạn, từ dụ dỗ đến bao vây kinh tế, Trương Định vẫn hiên ngang đứng vững như một ngọn tháp giữa lòng Nam Bộ. Sự ra đi của Trương Định vào năm 1864 là một nốt lặng đau thương nhưng đầy kiêu hãnh. Bị phản bội và trọng thương, ông đã chọn cách tự sát để giữ vững khí tiết, nhất quyết không để rơi vào tay giặc. Hành động ấy giống như một lời khẳng định cuối cùng: Thân xác có thể ngã xuống, nhưng tinh thần "Bình Tây" thì mãi mãi trường tồn.
"Lòng dân đã muốn ta ở lại, ta không thể làm ngơ."
Câu nói giản dị mà nặng tựa thái sơn ấy vẫn còn vang vọng đến tận ngày nay. Đọc về ông, tôi không chỉ thấy một vị tướng tài ba, mà còn thấy một bài học lớn về đạo đức và trách nhiệm. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cũng phải đứng trước những ngã rẽ khó khăn, và Trương Định chính là tấm gương nhắc nhở chúng ta rằng: Giá trị cao nhất của một con người chính là lòng tự trọng và sự gắn bó với cộng đồng.
Khép lại trang sử về Trương Định, tôi càng thêm tự hào về dòng máu đang chảy trong huyết quản mình. Ông không chỉ là một anh hùng dân tộc, mà còn là linh hồn của vùng đất Nam Bộ thành đồng. Thế hệ chúng tôi hôm nay, dù sống trong hòa bình, vẫn sẽ luôn mang theo ngọn lửa của "Bình Tây Đại Nguyên soái" để viết tiếp những trang sử mới cho tổ quốc.


