Mẹ Việt Nam Anh hùng

Anh hùng Ung Văn Khiêm

An Giang02/05/2026Đoàn xã Hội An (Xã Hội An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Ung Văn Khiêm

Ung Văn Khiêm (thường được gọi thân mật là anh Ba Khiêm) Ông sinh năm 1910 tại xã Tấn Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Ngay từ thời trẻ, ông đã sớm bộc lộ tinh thần yêu nước. Ông tham gia các phong trào bãi khóa của học sinh tại Cần Thơ. Năm 1928, khi mới 18 tuổi, ông là một trong số ít những thanh niên ưu tú được cử sang Quảng Châu (Trung Quốc) để dự lớp huấn luyện chính trị do Nguyễn Ái Quốc trực tiếp giảng dạy. Tại đây, ông không chỉ tiếp thu lý luận mà còn thấm nhuần phong cách làm việc gần dân, trọng dân của Bác Hồ. Điều này đã tạo nên một Ung Văn Khiêm luôn điềm đạm, lắng nghe và có khả năng thuyết phục quần chúng rất tốt sau này.

Giai đoạn 1930 - 1935, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo. Trong điều kiện khắc nghiệt của nhà tù, ông cùng với các đồng chí như Ngô Gia Tự, Tôn Đức Thắng đã biến nhà tù thành "trường học cách mạng". Ông tích cực tham gia biên tập các tờ báo viết tay trong tù để giữ vững ý chí cho anh em chiến sĩ. Chính sự tôi luyện trong xiềng xích đã giúp ông xây dựng bản lĩnh thép, giúp ông sau này có thể chèo lái những nhiệm vụ ngoại giao phức tạp.

Trong kháng chiến chống Pháp, ông giữ vai trò Bí thư Xứ ủy Nam Bộ (1948). Đây là giai đoạn cực kỳ khó khăn khi chiến trường miền Nam bị chia cắt và xa sự chỉ đạo trực tiếp của Trung ương. Ông có công lớn trong việc xây dựng căn cứ địa tại Đồng Tháp Mười và vùng U Minh, giúp lực lượng cách mạng có chỗ đứng vững chắc. Ông đặc biệt quan tâm đến công tác vận động trí thức và nhân sĩ yêu nước ở Sài Gòn - Gia Định tham gia kháng chiến, tạo nên sức mạnh đại đoàn kết dân tộc.

Khi giữ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao (1961 - 1963), ông đối mặt với bối cảnh quốc tế vô cùng phức tạp (thời kỳ Chiến tranh Lạnh).Ông là người trực tiếp tham gia chỉ đạo cuộc đàm phán về vấn đề Lào tại Geneve (1961 - 1962), góp phần bảo vệ hành lang chiến lược cho đường mòn Hồ Chí Minh sau này. Phong cách ngoại giao của ông được đánh giá là vừa mềm mỏng, vừa kiên định, mang đậm bản sắc "ngoại giao cây tre" – biết nhu biết cương đúng lúc để bảo vệ lợi ích quốc gia.

Dù đi đâu, làm gì, ông vẫn giữ cốt cách của một người con vùng sông nước Cửu Long: bộc trực, chân thành và trọn tình trọn nghĩa. Khi về già, ông vẫn luôn theo dõi sát sao tình hình phát triển của quê hương An Giang, đặc biệt là việc chăm lo đời sống cho các gia đình có công với cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn