Anh hùng Võ Thị Sáu (2)
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Từ khi còn là một thiếu nữ 14 tuổi, Sáu đã tham gia đội công tác địa phương, trừng trị ác ôn và trinh sát hoạt động của địch. Sáu nổi tiếng gan dạ, nhanh nhẹn, hiểu biết địa bàn. Năm 1949, trong một nhiệm vụ ném lựu đạn tiêu diệt tên cai ngục khét tiếng, Sáu bị bắt. Bọn thực dân đưa cô về nhà tù Côn Đảo, ra sức dụ dỗ, ép cung nhưng không thành. Dẫu tuổi đời còn nhỏ, cô vẫn bình thản trước mọi câu hỏi của địch, luôn khẳng định mình chiến đấu “vì nước, vì dân”. Ngày ra pháp trường, cô mặc bộ áo trắng, tay cầm đóa hoa đỏ do bạn tù tặng. Khi quân địch bịt mắt, Sáu nói lớn: “Để tôi tự nhìn quê hương lần cuối!” Rồi cô cất tiếng hát vang bài ca cách mạng làm rung động cả nhà lao.
Sinh ra ở Nghệ An, Nguyễn Văn Nhung nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh được biên chế vào đơn vị cao xạ bảo vệ tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch nơi máy bay Mỹ thả bom liên tục ngày đêm. Trong suốt nhiều chiến dịch, Nhung trực tiếp chỉ huy khẩu đội bám trụ trên các điểm cao đầy bom đạn. Có ngày đơn vị anh phải đối mặt với hơn 20 lần máy bay quần thảo. Thế nhưng giữa khói lửa ấy, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy bộ đội tản ra, rồi tập trung hỏa lực khi thời cơ đến. Trong một trận chiến khốc liệt, khi địch thả bom nổ chậm xung quanh trận địa, Nhung lao vào tháo gỡ, dập lửa để cứu khẩu pháo. Nhờ sự mưu trí ấy, khẩu đội vẫn giữ được sức chiến đấu và bắn rơi 3 máy bay Mỹ trong trận đó. Anh trở thành tấm gương người lính pháo phòng không kiên cường giữ vững tuyến chi viện chiến lược của cả nước.



