Anh hùng Võ Thị Sáu

Bông hoa bất tử của vùng Đất Đỏ
Tuổi thơ và lòng yêu nước nồng nàn
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ (nay là huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới gót giày thực dân Pháp, chứng kiến cảnh đồng bào bị đàn áp, bóc lột, dòng máu yêu nước đã sớm chảy trong huyết quản của chị.
Ngay từ năm 14 tuổi (1947), Võ Thị Sáu đã gia nhập đội Công an xung phong quận Đất Đỏ. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, chị đã nổi tiếng với sự nhanh nhẹn, mưu trí và lòng dũng cảm phi thường. Chị không quản ngại gian khổ, tích cực làm liên lạc, tiếp tế và tham gia vào các trận đánh diệt ác trừ gian, bảo vệ xóm làng.
Những chiến công vang dội
Năm 1948, chị đã dũng cảm dùng lựu đạn phá cuộc mít tinh do thực dân Pháp tổ chức tại Đất Đỏ, tiêu diệt tên cai tổng tàn ác và làm bị thương nhiều lính giặc.
Năm 1949, trong dịp lễ Quốc khánh Pháp (14/7), chị tiếp tục thực hiện cuộc tấn công táo bạo bằng lựu đạn vào nơi giặc đóng quân, gây tiếng vang lớn, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.
Tuy nhiên, vào tháng 2 năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị không may sa vào tay giặc.
Khí phách trước quân thù
Dù bị giặc bắt và tra tấn dã man, dùng đủ mọi cực hình tàn khốc, nhưng Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Chị không khai nửa lời, ngược lại còn dõng dạc lên án tội ác của thực dân Pháp.
Không khuất phục được ý chí của người con gái trẻ, thực dân Pháp đã mở phiên tòa và tuyên án tử hình khi chị chưa tròn 18 tuổi. Đây là một bản án phi lý, vi phạm luật pháp quốc tế và cả luật pháp của chính nước Pháp thời bấy giờ (không tử hình người vị thành niên). Nhưng điều đó chỉ chứng tỏ nỗi sợ hãi của kẻ thù trước tinh thần thép của chị.
Huyền thoại Côn Đảo và sự hy sinh anh dũng
Sợ dư luận phản đối, thực dân Pháp lén lút đưa Võ Thị Sáu ra Côn Đảo để thi hành án. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Hàng Dương (Côn Đảo), chị bước ra pháp trường với tâm thế hiên ngang, bất khuất.
Hình ảnh chị Sáu trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng thiêng liêng. Khi tên cai ngục định bịt mắt, chị đã gạt phắt đi và nói dõng dạc: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”
Trước khi ngã xuống, chị vẫn cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang những lời cuối cùng: “Đả đảo thực dân Pháp!”, “Việt Nam độc lập muôn năm!”, “Hồ Chủ tịch muôn năm!”.
Hình ảnh người con gái ấy đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca, nhạc họa và là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ Việt Nam về lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Chị mãi mãi là “Bông hoa bất tử” trong lòng dân tộc.



