ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU – ĐÁM MÂY TRẮNG TRÊN TRỜI CÔ ĐẢO VÀ BÀI CA BẤT TỬ CỦA LÒNG TRUNG TRINH
Trong mạch ngầm lịch sử ngàn năm của dân tộc, những câu chuyện “thời hoa lửa” chưa bao giờ bớt đi cái rực rỡ và bi kịch vốn có. Đội ngũ những con người dấn thân vì Tổ quốc ấy không chỉ để lại những chiến công hiển hách, mà còn tạc vào thời gian những hành động mang tầm vóc thiêng liêng, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống bị xóa mờ bởi lòng yêu nước nồng nàn. Và trong muôn vàn vì sao sáng ấy, hình ảnh Chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ đất Đỏ bước lên giàn giáo với bông hoa lêkima cài trên tóc – đã trở thành một hiện thân cao cả về khí tiết bất khuất và tình yêu đất nước thấu tận trời xanh.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Sinh ra trong một gia đình nghèo giữa lúc đất nước chìm trong bóng đêm nô lệ, tâm hồn chị sớm tiếp thu hơi thở của cuộc kháng chiến chống Pháp. Mới 14 tuổi, chị đã trở thành chiến sĩ trinh sát thuộc Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhỏ nhắn nhưng gan lỳ, chị liên tục thực hiện những trận đánh táo bạo, dùng lựu đạn tiêu diệt kẻ thù và bọn tay sai ác ôn ngay giữa lòng sào huyệt của địch. Năm 1950, trong một chiến dịch phát động quần chúng, chị không may sa vào tay thực dân Pháp.
Những chuỗi ngày sau đó trong hỏa ngục của nhà tù Khám Lớn Sài Gòn và trại giam Chí Hòa là sự đối đầu kinh hoàng giữa một bên là bộ máy tra tấn tàn bạo của đế quốc và một bên là trái tim trinh nguyên của người thiếu nữ tuổi mười sáu. Dù chịu đựng muôn vàn nhục hình xé thịt nát xương, chị vẫn giữ nguyên sự im lặng kiêu hãnh, không tiết lộ dù chỉ một manh mối của tổ chức. Sự kiên trung ấy đã khiến kẻ thù run sợ đến mức phải vội vã đưa chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – để thi hành án tử hình, nhằm dập tắt một biểu tượng của chí khí cách mạng.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giữa cái lạnh cô quạnh của sóng gió Côn Đảo, cuộc hành quyết diễn ra. Hành động cao cả và thiêng liêng nhất của chị Võ Thị Sáu đã đọng lại chính trong những khoảnh khắc cuối cùng ấy. Đứng trước họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị dứt khoát từ chối tấm vải đen bịt mắt. Chị muốn được nhìn ngắm mảnh đất quê hương, nhìn bầu trời tự do của Tổ quốc đến giây phút cuối cùng. Khi kẻ thù lên đạn, người thiếu nữ ấy không hề nao núng mà cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca với chất giọng trong trẻo, rạo rực. Trước khi ngã xuống, chị hô vang: "Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh! Việt Nam độc lập muôn năm!". Tiếng hô ấy không chỉ làm kinh hoảng những tên đao phủ mà còn rung chuyển cả đất trời Cô Đảo.
Hành động không chịu bịt mắt và tiếng hát trước họng súng của Võ Thị Sáu không đơn thuần là sự dũng cảm bộc phát, mà là sự thăng hoa của một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho lý tưởng. Chị coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, biến giây phút hành quyết thành một cuộc chiến chiến thắng về mặt tinh thần trước kẻ thù. Ở chị, sự sống cá nhân đã hòa quyện hoàn toàn vào sự sống vĩnh cửu của dân tộc. Chị ngã xuống khi chưa tròn 20 tuổi, nhưng cái chết ấy đã tái sinh thành ngọn lửa bất tử, thắp sáng niềm tin cho hàng triệu đồng chí, đồng bào trong những năm tháng gian lao tiếp theo.
Sự hy sinh cao cả của chị Võ Thị Sáu cùng bao anh hùng, liệt sĩ đã cho thế hệ hôm nay được hít thở bầu không khí tự do, được sống dưới bầu trời hòa bình êm ả. Mỗi lần nhắc đến tên chị, trong lòng tôi lại dâng lên một niềm xúc động vô bờ và lòng biết ơn sâu sắc. Tấm gương trung trinh ấy là lời nhắc nhở nghiêm cẩn về giá trị của mỗi phút giây bình yên ta đang có. Để xứng đáng với máu xương của thế hệ cha anh, tôi tự hứa sẽ sống một đời sống có lý tưởng, không ngừng tôi luyện bản lĩnh và trí tuệ, sẵn sàng cống hiến để giữ gìn và phát triển gấm vóc mây trời mà các anh hùng liệt sĩ đã dùng cả mạng sống để bảo vệ.


