Anh hùng Võ Thị Sáu trong tâm thức người đang sống
Lê Thị Cẩm Tú
Có những con người đã đi qua lịch sử bằng tuổi đời rất ngắn, nhưng những gì họ để lại lại có sức sống bền bỉ qua nhiều thế hệ. Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu là một người như thế. Hình ảnh người con gái Đất Đỏ với lòng yêu nước, sự gan dạ và khí phách kiên cường đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Đặc biệt, đối với những cựu nữ tù chính trị và tù binh Côn Đảo, chị không chỉ là một nữ anh hùng mà còn là nguồn động viên tinh thần giúp họ vượt qua những năm tháng tù đày khắc nghiệt.
Ký ức về chuyến thăm Côn Đảo
Tác giả Trầm Hương lần đầu đặt chân đến Côn Đảo vào năm 1983, khi nơi đây vẫn còn mang vẻ hoang sơ. Trong chuyến đi ấy, tác giả được tham gia đoàn viếng mộ liệt sĩ Võ Thị Sáu. Dù ngôi mộ khi đó chưa được xây dựng khang trang như hiện nay, sự giản dị và tĩnh lặng của không gian ấy lại đem đến một cảm xúc sâu sắc.
Tác giả không khỏi tự hỏi: điều gì đã khiến một cô gái còn rất trẻ có thể trở thành một chiến sĩ gan dạ, dám đối mặt với kẻ thù và những cực hình tàn khốc mà vẫn giữ vững lòng kiên trung? Theo lời kể của người thuyết minh, trong những giây phút cuối cùng, chị Sáu vẫn giữ được sự bình tĩnh và hiên ngang. Chị không chịu khuất phục, mong muốn được nhìn quê hương, đất nước lần cuối và thể hiện tinh thần bất khuất trước kẻ thù.
Đặc biệt, hình ảnh chị Võ Thị Sáu trên đường ra pháp trường nhặt một bông hoa sứ cài lên tóc đã để lại ấn tượng sâu đậm. Một hành động rất đỗi bình dị của một cô gái trẻ trước giờ phút cuối cùng lại trở thành hình ảnh biểu tượng, được nhiều thế hệ ghi nhớ, nhất là những người phụ nữ.
Chuyến đi Côn Đảo năm ấy cũng trở thành bước ngoặt trong cuộc đời cầm bút của tác giả. Giữa những nấm mồ của những người đã hy sinh, tác giả nhận ra rằng mỗi con người đều có một cuộc đời, nhưng có những người đã sống và hy sinh với một lòng dũng cảm phi thường. Chính sự cao đẹp của những con người đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc đã thôi thúc tác giả tiếp tục viết về họ.
Hình ảnh Võ Thị Sáu trong ký ức của các nữ tù Côn Đảo
Sau này, khi công tác tại Bảo tàng Phụ nữ Nam bộ, tác giả có nhiều dịp trở lại Côn Đảo để làm phim và viết sách. Những chuyến đi cùng các cựu nữ tù chính trị, tù binh đã giúp tác giả hiểu sâu sắc hơn về sức ảnh hưởng của hình tượng Võ Thị Sáu.
Sau chiến tranh, nhiều cựu nữ tù luôn mong muốn được trở lại Côn Đảo, nơi từng được xem là “địa ngục trần gian”. Khi trở về nơi từng giam cầm mình, họ đều dành những phút giây thiêng liêng để viếng mộ chị Sáu, thắp hương và tưởng nhớ người nữ liệt sĩ đã kiên cường đối diện với án tử hình.
Tượng đài Võ Thị Sáu giữa nghĩa trang Hàng Dương ngày nay đã trở thành một hình ảnh quen thuộc. Người con gái với mái tóc ngang vai, ánh mắt sâu lắng như vẫn hướng về quê hương đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự bất khuất.
Qua những chuyến đi về quê hương Đất Đỏ của chị Sáu, tác giả còn được nghe người thân kể lại nhiều câu chuyện về tuổi thơ và cuộc đời của chị. Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng Đất Đỏ, trong một gia đình nông dân nghèo. Cha chị làm nghề đánh xe ngựa, mẹ bán bún bò và chả giò ở chợ. Là người con thứ sáu trong gia đình, chị phải sớm nghỉ học để phụ giúp cha mẹ.
Ngay từ nhỏ, chị đã nổi tiếng là người mạnh mẽ và gan dạ. Những câu chuyện được người em gái kể lại cho thấy chị không dễ dàng khuất phục trước khó khăn hay sợ hãi. Tính cách ấy dần hình thành nên một cô gái có bản lĩnh đặc biệt khi tham gia hoạt động cách mạng.
Khi còn rất trẻ, chị đã tham gia nhiều hoạt động chiến đấu, trong đó có trận đánh vào cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp ngày 14/7/1948. Chị cũng tham gia đấu tranh chống những kẻ tay sai, góp phần bảo vệ người dân. Dù tuổi đời còn nhỏ, chị thường có những ý tưởng táo bạo và quyết đoán trong chiến đấu.
Năm 1950, chị bị địch bắt. Dù bị tra tấn trong nhiều ngày, chị vẫn không khai báo. Sau đó, chị bị đưa về khám Chí Hòa. Tại đây, chị được những người bạn tù yêu thương, chăm sóc và dạy văn hóa. Những món quà giản dị từ các bạn tù như cây bút chì, quyển tập hay đôi bông tai bằng gáo dừa cũng trở thành những kỷ niệm đáng quý đối với chị.
Phiên tòa của thực dân Pháp đã tuyên án tử hình chị dù chị còn rất trẻ. Trước tin dữ, mẹ chị vô cùng đau đớn nhưng vẫn tìm cách vào thăm con. Trong cuộc gặp cuối cùng, chị Sáu cố giữ vẻ bình thản để mẹ yên lòng và chỉ nhắn mẹ đừng buồn.
Những ngày cuối cùng trong nhà tù, chị vẫn học tập, thêu thùa và ca hát. Khi bị đưa ra Côn Đảo để thi hành án, chị vẫn giữ vững tinh thần. Hình ảnh chị cất tiếng hát giữa Côn Đảo đã trở thành biểu tượng cho ý chí không khuất phục trước kẻ thù.
Ngày 23/1/1952, chị Võ Thị Sáu hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh ấy không khép lại câu chuyện về chị mà ngược lại, trở thành nguồn sức mạnh tinh thần cho những người ở lại.
Một biểu tượng sống mãi
Sau khi chị hy sinh, câu chuyện về Võ Thị Sáu tiếp tục được truyền từ người này sang người khác, từ phòng giam này đến phòng giam khác. Đối với những người tù Côn Đảo, chị trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin. Tấm gương của chị giúp nhiều người có thêm nghị lực để vượt qua những thử thách khắc nghiệt trong nhà tù.
Trong những năm tháng chiến tranh, Côn Đảo từng giam giữ hàng nghìn tù nhân. Nhiều người đã hy sinh, nhưng sự kiên cường của họ đã góp phần tạo nên huyền thoại về những người tù Côn Đảo.
Đối với các cựu nữ tù chính trị và tù binh, mỗi lần trở lại Côn Đảo hay về Đất Đỏ đều là dịp để họ tưởng nhớ chị Võ Thị Sáu. Trong tâm thức của họ, chị không chỉ là một người đã hy sinh cho đất nước mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần giúp họ vững vàng trong những năm tháng gian khổ.
Có lẽ chính vì vậy, dù thời gian đã trôi qua nhiều thập kỷ, hình ảnh Võ Thị Sáu vẫn sống mãi trong lòng người dân. Từ một cô gái trẻ của vùng đất Đỏ, chị đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, sự quả cảm và tinh thần bất khuất. Câu chuyện về chị nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những người đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương, đất nước.


