Anh Hùng Võ Thị Thắng
Từ nhỏ, Thắng đã rất thông minh và giàu lòng yêu nước. Khi chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, cô quyết tâm tham gia phong trào đấu tranh của học sinh – sinh viên. Cô làm giao liên, chuyển thư từ, tài liệu cho lực lượng cách mạng, dù biết rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Những năm chiến tranh chống Mỹ, ở vùng đất Bến Lức – Long An, có một cô gái trẻ tên là Võ Thị Thắng. Từ nhỏ, Thắng đã rất thông minh và giàu lòng yêu nước. Khi chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, cô quyết tâm tham gia phong trào đấu tranh của học sinh – sinh viên. Cô làm giao liên, chuyển thư từ, tài liệu cho lực lượng cách mạng, dù biết rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Đồng chí Võ Thị Thắng sinh ngày 10 tháng 12 năm Ất Dậu, 1945, trong một gia đình có truyền thống yêu nước, Ba má và 9 anh chị em cùng đi theo cách mạng. Một buổi tối năm 1968, khi Thắng đang nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu cho cơ sở cách mạng thì bị địch phục kích và bắt giữ. Chúng lục soát được tài liệu và ngay lập tức đưa cô về nhà lao để tra khảo.
Trong phòng thẩm vấn, bọn lính liên tục gặng hỏi, dụ dỗ và đe dọa để buộc cô khai ra đồng đội. Nhưng cô gái trẻ vẫn lặng im, ánh mắt kiên định. Khi bị đánh đập, cô chỉ mím môi chịu đựng. Không một lời khai, không một lần lung lay.
Không thể moi được thông tin, bọn chúng quyết định đưa Thắng ra tòa án quân sự với ý đồ làm gương răn đe phong trào thanh niên yêu nước. Ngày phiên tòa diễn ra, nhà lao địch được canh phòng nghiêm ngặt. Bên ngoài, đông đảo học sinh, sinh viên và người dân theo dõi, ai nấy đều nín thở.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tên quan tòa gõ mạnh búa xuống bàn, giọng đầy hăm dọa:
“Cô Võ Thị Thắng bị kết án 20 năm tù!”
Cả phòng xử im lặng. Ai cũng nghĩ cô gái trẻ ấy sẽ hoảng sợ, bật khóc, hoặc van xin. Nhưng không. Võ Thị Thắng đứng thẳng lên, nhìn thẳng vào mặt tên quan tòa. Rồi bất ngờ, cô nở một nụ cười thật tươi – nụ cười đầy thách thức và tự tin. Giọng cô dõng dạc vang lên:
“Liệu chính quyền của các ông có tồn tại nổi đến 20 năm hay không?”
Cả phiên tòa chết lặng. Nụ cười ấy như một mũi tên xuyên qua sự sợ hãi mà kẻ thù muốn gieo rắc. Nó khiến bọn lính tức tối, còn nhân dân thì trào dâng niềm khâm phục.

Từ ngày ấy, người ta nhắc đến cô gái nhỏ bé ấy bằng tên gọi: người con gái có “nụ cười chiến thắng”.
Suốt những năm tháng bị giam cầm trong nhà tù của Mỹ – ngụy, Võ Thị Thắng luôn giữ vững tinh thần lạc quan. Cô động viên các chị em tù chính trị, tham gia đấu tranh trong lao tù và kiên trì niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Năm 1974, trước phong trào quốc tế đòi trả tự do cho tù nhân chính trị Việt Nam, cô được thả. Cô trở về với nụ cười vẫn rạng rỡ như ngày bước vào phiên tòa năm ấy.


