Anh hùng Võ Văn Kiệt
Tuổi thơ của ông Kiệt gắn liền với ruộng đồng và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam, tham gia phục vụ trên tuyến đường chiến lược Đường mòn Hồ Chí Minh.
Thời điểm đó, tuyến đường này là huyết mạch vận chuyển vũ khí, lương thực và bộ đội từ miền Bắc vào miền Nam. Công việc của thanh niên xung phong vô cùng gian khổ: san lấp hố bom, mở đường, dẫn xe, vận chuyển đạn dược và cứu thương. Ban ngày tránh máy bay trinh sát, ban đêm mới dám làm việc dưới ánh đèn dầu hoặc ánh trăng.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975 – những người thanh niên xung phong như ông Kiệt không trực tiếp cầm súng chiến đấu trên chiến trường lớn, nhưng họ chính là những người giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị tắc nghẽn.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương chiến tranh còn in trên cơ thể. Cuộc sống thời hậu chiến không hề dễ dàng. Ông tiếp tục làm ruộng, tham gia công tác địa phương và tích cực giúp đỡ những gia đình chính sách trong xã.
Nhiều năm sau, ông được công nhận là cựu thanh niên xung phong – người có công với cách mạng. Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương hay danh hiệu, mà là được chứng kiến đất nước hòa bình, con cháu được học hành đầy đủ.
Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, mỗi khi kể lại chuyện cũ, giọng ông vẫn chậm rãi nhưng ánh mắt luôn sáng lên khi nhắc về những năm tháng thanh xuân trên tuyến lửa Trường Sơn. Ông nói:
“Thế hệ chúng tôi đã sống và chiến đấu vì một điều giản dị – đất nước phải được độc lập.”
Những câu chuyện của ông Kiệt không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đã đi qua bom đạn, để đổi lấy hòa bình cho hôm nay.


