Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Anh hùng Vừ A Dính

Tuyên Quang19/11/2025Lương Quốc Khánh (Đoàn xã Yên Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên những dãy núi trùng điệp của vùng Tây Bắc, nơi mây trời quấn quýt lấy bản làng người Mông, có một cậu bé với ánh mắt sáng và trái tim dũng cảm – đó là Vừ A Dính, người con ưu tú của dân tộc, một anh hùng nhỏ tuổi nhưng tấm lòng lại lớn lao như chính núi rừng quê hương.

Sinh ra và lớn lên ở xã Pú Nhung, huyện Điện Biên Đông, Vừ A Dính tuổi thơ gắn liền với những nếp nhà gỗ đơn sơ, những buổi theo mẹ lên nương, theo cha vào rừng. Cậu bé yêu bản làng, yêu màu xanh của núi và ghét cay ghét đắng những trận càn của giặc Pháp, những lần chúng giày xéo lên cuộc sống bình yên của người dân.

Mới 12 tuổi, Dính đã sớm hiểu thế nào là đau thương mất mát. Giặc Pháp bắt cha cậu đi phu, đốt nương của dân bản, cướp thóc lúa, khiến những giọt nước mắt của người Mông rơi trên từng vách đá. Nỗi đau ấy nuôi dưỡng trong Dính một ý chí mạnh mẽ, một khát vọng đứng lên để bảo vệ bản làng.

Rồi một ngày, cậu bé quyết định xin tham gia đội du kích địa phương. Lúc ấy, đôi chân còn trần, chiếc áo chàm còn sờn vai, nhưng ánh mắt của Dính lại rực sáng hơn bất cứ người chiến sĩ nào. Các anh du kích ban đầu có chút ngần ngại, nhưng sự nhanh nhẹn, thông minh và gan góc của Dính khiến ai cũng khâm phục.

Dính trở thành liên lạc viên – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Cậu bé trèo đèo, lội suối, băng qua rừng sâu để mang thư, dẫn đường cho bộ đội, khi thì trinh sát, lúc lại bí mật quan sát đường đi của địch. Dù nhỏ tuổi, Dính chưa từng chần chừ trước hiểm nguy.

Có lần, giặc phục kích ở lối mòn mà Dính thường đi. Chúng giăng súng chờ đợi. Nhưng cậu bé Mông tinh ý phát hiện và lập tức tìm đường vòng, báo cho du kích biết để tránh tổn thất. Nhiều lần như thế, Vừ A Dính cứu được cả đơn vị, khiến giặc Pháp phải thừa nhận: “Thằng bé đó lanh như sóc, không dễ bắt được đâu!”

Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, Dính không may rơi vào tay địch. Chúng tra hỏi, dụ dỗ, hứa cho vàng, cho ăn, cho mặc, chỉ cần cậu khai chỗ trú của du kích. Nhưng dù thân hình nhỏ bé, Vừ A Dính lại có một trái tim gan dạ đến phi thường. Cậu chỉ nhìn thẳng vào quân giặc, trả lời dõng dạc:

“Tôi là người Mông. Người Mông không phản bội cách mạng.”

Giặc tức giận, dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn, nhưng Dính không một lời khai nửa chữ. Đến phút cuối, cậu bé vẫn giữ vững lòng trung thành, bảo vệ đồng đội, bảo vệ bản làng. Năm ấy, Dính mới chỉ 15 tuổi.

Sự hy sinh của Vừ A Dính khiến núi rừng lặng đi trong buồn thương. Đồng bào Mông tiếc thương cậu như mất đi một người con. Các chiến sĩ du kích bái phục ý chí kiên cường của cậu thiếu niên nhỏ bé nhưng quả cảm.

Tên tuổi Vừ A Dính trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất, của lòng trung thành sắt đá với cách mạng. Cậu để lại cho thế hệ trẻ hôm nay một bài học lớn – rằng tuổi nhỏ không có nghĩa là sống nhỏ, và rằng ý chí, lòng yêu nước có thể nảy mầm từ những trái tim non trẻ nhất.

Cho đến tận bây giờ, câu chuyện về anh hùng Vừ A Dính vẫn được kể lại giữa những bản làng Tây Bắc, như ngọn lửa sáng dẫn đường cho lớp lớp thiếu niên Việt Nam sống đẹp, sống có lý tưởng và biết yêu thương quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn