Anh Hùng Vũ Xuân Thiều - Người Phi Công Dũng Mãnh Nhất Trong Lịch Sử Việt Nam.
Sinh tháng 2 năm 1945, Vũ Xuân Thiều là người con thứ 7 trong một gia đình có 10 anh chị em tại vùng quê Hải Hậu, Nam Định – nơi giàu truyền thống yêu nước. Cha ông, cụ Vũ Xuân Sắc, là một người sớm giác ngộ cách mạng, ảnh hưởng sâu sắc đến con đường mà Thiều lựa chọn sau này.
Từ giảng đường Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, khi còn là sinh viên khóa 7 ngành Vô tuyến điện, Vũ Xuân Thiều đã cùng 10 người bạn viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Một quyết định nhanh nhưng dứt khoát, mở ra con đường trở thành phi công chiến đấu. Chỉ một tháng sau, ngày 22/6/1965, họ rời ga Hàng Cỏ, lên đường sang Liên Xô học lái tiêm kích phản lực Mig-21.Ở nơi đất khách, khi nghe tin B-52 bắt đầu đánh phá miền Bắc, đặc biệt tại đèo Mụ Giạ, Quảng Bình, Thiều và đồng đội không giấu được nỗi trăn trở. Họ lao vào huấn luyện ngày đêm, chỉ với một khát vọng duy nhất: trở về bầu trời Tổ quốc, đối đầu và đánh bại “pháo đài bay” B-52.Năm 1968, với thành tích học tập xuất sắc, Vũ Xuân Thiều trở về nước, được biên chế vào Trung đoàn 921 – đơn vị không quân chủ lực. Sau đó, anh được chọn vào phi đội 5, lực lượng bay đêm tinh nhuệ, nơi quy tụ những phi công giỏi nhất, gan dạ nhất.Giai đoạn này, B-52 liên tục ném bom tuyến đường Trường Sơn nhằm cắt đứt chi viện cho miền Nam. Cuối năm 1971, các đơn vị không quân và radar bắt đầu nghiên cứu cách đánh loại máy bay chiến lược này – một mục tiêu gần như “bất khả xâm phạm”.Trước đó, những phi công như Vũ Đình Rạng và Phạm Tuân đã mở ra những kinh nghiệm quý giá. Đặc biệt đêm 27/12/1972, Phạm Tuân bắn hạ thành công một B-52, chứng minh rằng “pháo đài bay” không phải là bất bại.Chính trong bối cảnh ấy, Vũ Xuân Thiều đã nói một câu mà sau này trở thành lời thề lịch sử:“Lần sau khi phát hiện B-52, xin phép cho tôi xuất kích tiêu diệt. Nếu bắn không rơi tại chỗ, tôi sẽ lao thẳng vào nó.”Ngày 28/12/1972, anh được lệnh cơ động bí mật vào sân bay Cẩm Thủy (Thanh Hóa) để trực chiến. Đêm hôm đó, 21 giờ 41 phút, Thiều cất cánh với mật danh XB-90, lao vào bầu trời đen đặc bom đạn.15 phút sau, anh tiếp cận vùng trời Yên Châu (Sơn La). Trước mắt anh là một chiếc B-52 ở độ cao 10km, chỉ cách khoảng 4km. Không bật radar để tránh bị phát hiện, anh dùng mắt thường và ánh đèn để bám mục tiêu – một tình huống cực kỳ nguy hiểm.Hai quả tên lửa được phóng đi. Chiếc B-52 trúng đạn nhưng vẫn cố tiến về Hà Nội.Không còn thời gian.Không còn đạn.Chỉ còn một lựa chọn.Vũ Xuân Thiều xin tiếp tục tấn công.Và rồi… một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời Sơn La. Một vùng lửa sáng rực giữa đêm tối. Trên màn hình Sở chỉ huy, tín hiệu của anh biến mất hoàn toàn.Sáng hôm sau, báo cáo từ Sơn La xác nhận: một chiếc B-52 đã bị bắn rơi tại Tạ Khoa, Yên Châu. Gần đó là xác chiếc Mig-21.Anh đã làm đúng lời mình nói.Biến chính mình thành “quả tên lửa thứ ba”.Một hành động không chỉ là dũng cảm, mà là đỉnh cao của ý chí bảo vệ bầu trời Tổ quốc.Năm 1994, Vũ Xuân Thiều được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho đường phố, trường học tại Hà Nội. Câu chuyện của anh cũng được đưa vào bộ phim “Hà Nội 12 ngày đêm” – như một biểu tượng của lòng quả cảm.Anh ra đi ở tuổi 26 – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng cũng chính ở độ tuổi ấy, anh đã để lại một dấu ấn mà lịch sử không bao giờ quên.Một con người, một chuyến bay, một quyết định… đã góp phần giữ vững bầu trời Hà Nội trong những ngày khốc liệt nhất.Bạn nghĩ sao về lựa chọn ấy? Nếu là bạn, đứng trước khoảnh khắc sinh tử đó… bạn sẽ làm gì?



