ANH HÙNG VŨ XUÂN THỦY - CẬU BÉ 13 TUỔI, "PHU MỎ PHẤT CỜ" VÀ CÚ ĐẤM TÊN CAI MỎ
Vùng mỏ Quảng Ninh, trước 1954, là một "địa ngục trần gian". Nơi đây, mồ hôi, máu và nước mắt của những người phu mỏ đã đổ xuống để làm giàu cho bọn chủ mỏ thực dân Pháp. Trong bối cảnh ngặt nghèo đó, năm 1945, cậu bé Vũ Xuân Thủy 13 tuổi đã phải vào mỏ để kiếm sống.
Công việc đầu tiên của cậu không phải là đào than, mà là làm "nhau culi" – một công việc nguy hiểm: Đứng phất cờ ở những khúc cua tay áo, nơi tầm nhìn bị che khuất, để điều tiết cho những chiếc xe tải khổng lồ chở than tránh nhau.
Giữa môi trường lao động khắc nghiệt, cậu bé Thủy không chỉ sống sót, mà còn thể hiện một tài năng thiên bẩm với máy móc. Lớn lên cùng tiếng gầm của động cơ, ông say mê quan sát cách vận hành những cỗ máy xúc khổng lồ. Bằng sự thông minh và liều lĩnh, ông học lỏm, tự học.
Đến năm 15 tuổi, Vũ Xuân Thủy đã trở thành một thợ lái máy xúc thuần thục, tay nghề điêu luyện, khiến ngay cả bọn chủ mỏ Pháp cũng phải chú ý. Ông có thể điều khiển cỗ máy hàng chục tấn một cách nhẹ nhàng, chính xác, moi từng gàu than hiệu quả.
Nhưng tài năng đó đi liền với một khí phách không chịu khuất phục. Năm ông 17 tuổi, trong một lần bị tên cai mỏ (tay sai của chủ Pháp) cúp lương vô căn cứ – một hành vi bóc lột quen thuộc thời đó – ngọn lửa căm hờn đã bùng lên. Không cam chịu, Vũ Xuân Thủy đã dũng cảm đánh lại tên cai mỏ.
Sự việc "tày trời", một phu mỏ dám đánh cai. Tưởng chừng ông sẽ bị trừng phạt nặng nề. Nhưng, nhờ vào tay nghề quá giỏi (bọn chủ mỏ không muốn mất một thợ lái máy siêu hạng) và sự đoàn kết, bảo vệ của các phu mỏ khác, bọn chủ đành phải "cho qua" vụ việc. Khí phách của chàng trai Vũ Xuân Thủy năm 17 tuổi đã báo hiệu sự ra đời của một người anh hùng.



