Anh hùng Vũ Xuân-tuổi thanh xuân và tình đồng đội
Anh hùng Vũ Xuân-tuổi thanh xuân và tình đồng đội
Vũ Xuân – Tuổi thanh xuân gửi lại chiến trường
Có những cuốn nhật ký không chỉ ghi lại những ngày tháng đã qua mà còn lưu giữ cả một thời tuổi trẻ rực cháy vì Tổ quốc. Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng để lại phía sau một lý tưởng sống bất diệt. Đọc câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Vũ Xuân, tôi hiểu rằng "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt mà còn là quãng đời đẹp nhất của biết bao thanh niên Việt Nam đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập, tự do của dân tộc.
Trong khuôn viên Khu tưởng niệm Anh hùng Liệt sĩ Lữ đoàn Pháo binh 6 Quân khu 9, có một câu nói khiến bất cứ ai đọc cũng phải lặng người:
"Đừng làm hoen ố máu của những người đi trước."
Đó là lời nhắn gửi của Anh hùng Vũ Xuân dành cho thế hệ mai sau. Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng cả cuộc đời của một người chiến sĩ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.
Vũ Xuân sinh ngày 25 tháng 4 năm 1946 tại Thái Nguyên. Mười bảy tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn ngồi trên ghế nhà trường, ông đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là năm 1963 – thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn đầy cam go. Chàng trai trẻ mang theo hành trang không chỉ là chiếc ba lô và khẩu súng, mà còn là khát vọng được góp sức mình bảo vệ non sông.
Suốt mười một năm quân ngũ, Vũ Xuân có ba lần hành quân từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Hơn mười nghìn cây số băng rừng, vượt núi, lội suối, đi qua cả đất Lào, Campuchia rồi đến Châu Đốc, U Minh, Rạch Giá… Mỗi bước chân đều in dấu gian khổ, mỗi chặng đường đều đối mặt với bom đạn và cái chết cận kề. Nhưng cũng chính trên những cung đường ấy, ý chí của người lính trẻ ngày càng được tôi luyện, để rồi trở thành một chính trị viên mẫu mực, luôn là chỗ dựa tinh thần của đồng đội.
Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những chiến công, mà là cuốn nhật ký ông để lại.
Trong chiến tranh, giữa những trận đánh ác liệt, Vũ Xuân vẫn dành thời gian ghi lại từng dòng suy nghĩ của mình. Những trang nhật ký bắt đầu từ năm 1969 và kéo dài cho đến trước ngày ông hy sinh. Đó không phải là những lời than vãn về gian khổ mà là những dòng viết đầy lý tưởng, niềm tin và tình yêu thương dành cho đồng đội, quê hương.
Có lẽ ông hiểu rằng chiến tranh có thể cướp đi sinh mạng của mình bất cứ lúc nào.
Một tuần trước trận đánh cuối cùng, như linh cảm về sự chia ly, ông đã gửi lại quyển nhật ký đầu tiên cùng một số kỷ vật cho người đồng đội thân thiết là ông Đỗ Hà Thái cất giữ. Sau khi Vũ Xuân hy sinh, đơn vị tiếp tục trao lại quyển nhật ký thứ hai, chiếc đèn pin và chiếc băng tang Bác Hồ cho người đồng đội ấy bảo quản. Nhờ vậy, những dòng tâm sự của người lính trẻ vẫn còn nguyên vẹn cho đến hôm nay, trở thành chứng nhân của một thời hoa lửa.
Tôi hình dung người chiến sĩ trẻ trong những đêm hành quân giữa rừng sâu. Ánh đèn pin leo lét soi lên từng trang giấy. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng đại bác từ xa vọng lại. Giữa khung cảnh ấy, anh vẫn cẩn thận viết về đồng đội, về quê hương và về ước mơ một ngày đất nước hòa bình.
Có lẽ chính những dòng nhật ký ấy đã giúp anh giữ được niềm tin giữa khói lửa chiến tranh.
Tháng 5 năm 1974, khi ngày thống nhất đất nước chỉ còn tính bằng tháng, đơn vị của Vũ Xuân bước vào trận chiến quyết liệt tại Kinh 2 – Vĩnh Tuy. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trong cuộc chiến không cân sức ấy, người chính trị viên trẻ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Ngày 13 tháng 5 năm 1974, Vũ Xuân anh dũng hy sinh khi mới 29 tuổi.
Anh ra đi khi mùa xuân của đời người còn đang rực rỡ.
Anh không kịp nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Anh không kịp chứng kiến đất nước trọn niềm vui thống nhất.
Nhưng chính sự hy sinh của anh và biết bao đồng đội đã làm nên mùa xuân vĩnh cửu của dân tộc Việt Nam.
Đọc câu chuyện về Anh hùng Vũ Xuân, tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ được viết bằng những trận đánh hay những chiến công hiển hách. Chiến tranh còn được viết bằng những cuốn nhật ký đã úa màu thời gian, bằng những kỷ vật bình dị được đồng đội gìn giữ suốt hàng chục năm và bằng tình đồng đội thiêng liêng không gì có thể thay thế.
Chính tình đồng đội ấy đã giúp người lính vượt qua đói rét, bệnh tật, bom đạn và cả nỗi nhớ quê hương. Họ sẵn sàng che chở cho nhau, gửi gắm cho nhau những kỷ vật quý giá nhất trước giờ ra trận. Những điều bình dị ấy đã làm nên vẻ đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – những con người luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên bản thân mình.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng em được học tập trong những ngôi trường khang trang, được sống trong tự do và hạnh phúc. Mỗi trang sử về Anh hùng Vũ Xuân nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.
Chúng em không phải cầm súng như cha anh năm xưa, nhưng có trách nhiệm học tập tốt, sống trung thực, có lý tưởng và không ngừng cống hiến cho đất nước. Đó cũng là cách thiết thực nhất để gìn giữ thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ.
Khép lại câu chuyện về Anh hùng Vũ Xuân, trong tôi vẫn vang lên lời nhắn gửi của ông: "Đừng làm hoen ố máu của những người đi trước." Đó không chỉ là lời căn dặn dành cho riêng một thế hệ mà là lời nhắc nhở muôn đời đối với mỗi người Việt Nam.
Bởi lẽ, tuổi thanh xuân của Anh hùng Vũ Xuân đã dừng lại ở tuổi hai mươi chín, nhưng lý tưởng sống, lòng yêu nước và tình đồng đội của ông sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Đó chính là giá trị bất diệt của một "thời hoa lửa" – thời của những con người dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



