Anh hùng vượt trội của tuổi trẻ Nguyễn Viết Xuân
Vũ Nguyễn Minh Trang
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phú. Từ khi còn nhỏ, anh đã phải bươn chải, đi khắp nơi để kiếm sống. Cuộc sống khó khăn kéo dài suốt mười năm.
Đến khi 18 tuổi, từ vùng chiến sự, anh quyết định gia nhập lực lượng vũ trang. Đó là năm 1952, khi anh trở thành chiến sĩ trong quân đội nhân dân, được giao vào một trung đoàn pháo cao xạ. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ nổi tiếng, đơn vị của anh đã không ít lần bắn hạ máy bay của quân Pháp. Khi anh lần đầu tiên bắn hạ một chiếc máy bay B.24 trực tiếp trên chiến trường, niềm vui tràn ngập anh không thể kìm nén, anh nói với chỉ huy của mình, Nguyễn Khắc Vĩ: "Tưởng chừng như việc bắn hạ chiếc B.24 rất khó, nhưng cuối cùng nó cũng phải chấp nhận số phận của nó." Chỉ huy trả lời: "Dũng cảm thế nào mà bắn, thì chắc chắn máy bay nào của địch cũng phải rơi!"
Trong một trận đánh, khi hàng loạt máy bay của địch lao vào tấn công, bom rơi như mưa. Anh Xuân đứng ngay trên hầm pháo chỉ huy, dũng mãnh hô lên: "Nhắm thẳng vào máy bay địch, bắn!" Nhưng sau đó, anh hy sinh dũng cảm.
Hình ảnh của anh Xuân với tiếng hô dũng cảm ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tất cả. Anh là người luôn nỗ lực, và sau này anh được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Anh tiếp tục dành sự nghiệp cho cách mạng, trở thành chính trị viên, từ phó đại đội đến đại đội trưởng. Năm 1964, thiếu úy Nguyễn Viết Xuân dẫn đơn vị pháo cao xạ của mình đến miền Tây Quảng Bình, gác lại trên đó để bảo vệ biên giới Tổ quốc.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi máy bay địch liên tục xâm phạm không phận miền Bắc phía Tây Quảng Bình, anh và đơn vị dũng cảm của mình tiếp tục đấu tranh. Tiếng hô của anh vang lên: "Nhắm thẳng vào quân thù, bắn!" Hai chiếc máy bay phản lực F.100 rơi xuống đất.
Lần thứ tư, khi địch lại tiếp tục tấn công, anh Xuân vội chạy về sở chỉ huy để truyền lệnh. Ba chiếc F.100 lao tới, liên tục bắn pháo. Không may, anh bị thương trong trận đánh này. Anh cố gắng che giấu vết thương và dặn dò: "Không được để ai biết tôi bị thương. Hãy giúp tôi truyền lệnh chiến đấu."
Y tá tới cấp cứu, nhưng anh từ chối chăm sóc cho mình và chỉ yêu cầu cắt chân để không ảnh hưởng tới chiến đấu. Anh cắt chân mà không hề rên rỉ, và dặn dò y tá: "Điều trị cho những người khác trước đã..."
Các đồng đội của anh không ngừng chiến đấu, tạo ra một lưới lửa đáp trả mạnh mẽ khi máy bay địch lao vào. Khi những cuộc tấn công kết thúc, người ta tìm thấy anh đã hi sinh.
Khẩu lệnh "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" của anh Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu. Lời hô tấn công ấy luôn khiến kẻ thù sợ hãi, khi chúng xâm phạm bầu trời miền Bắc yêu dấu của Tổ quốc.



