Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Anh hùng Wừu – Bức tượng đài bất tử của núi rừng Gia Lai

Câu chuyện bi tráng về Anh hùng Wừu, người con kiên trung của dân tộc Ba Na. Dù bị kẻ thù tra tấn tàn khốc, ông vẫn giữ vững khí tiết, lừa giặc vào bãi mìn để bảo vệ an toàn cho cơ sở cách mạng.

Gia Lai21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Wừu (thường được đồng bào kính trọng gọi là Bok Wừu), sinh năm 1905, là người dân tộc Ba Na, quê ở làng Đê Đoá, xã Đak Sơ Mei, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm giác ngộ cách mạng và trở thành Chủ tịch Ủy ban Kháng chiến hành chính xã Đak Sơ Mei, trực tiếp lãnh đạo dân làng rào làng, cắm chông, đánh giặc bảo vệ quê hương.

Trong suốt những năm tháng lãnh đạo phong trào, Bok Wừu là cái gai trong mắt thực dân Pháp. Ông từng hai lần bị giặc bắt, bị đánh đập dã man nhưng đều mưu trí trốn thoát để tiếp tục hoạt động. Đến tháng 4 năm 1952, trong một trận càn quét lớn của địch, để bảo vệ cho cán bộ và nhân dân rút lui an toàn, Bok Wừu đã anh dũng chiến đấu, thu hút hỏa lực về phía mình và sa vào tay giặc lần thứ ba.

Lần này, biết không thể khuất phục được ông bằng lời dụ dỗ, kẻ thù đã hèn hạ dùng những cực hình tàn độc nhất thời trung cổ: Chúng cắt hai tai, xẻo mũi, rồi chặt đứt 10 ngón tay của ông hòng ép ông phải chỉ điểm nơi trú ẩn của cán bộ ta. Thế nhưng, máu có thể chảy, thịt có thể rơi, ý chí của người cộng sản Ba Na vẫn không hề lay chuyển. Ông không rên la, không khai báo nửa lời.

Không khuất phục được ông, địch trói ông lại, ép ông phải dẫn đường vào rừng tìm cán bộ. Tương kế tựu kế, Bok Wừu dẫn toán lính Pháp đi vào đúng khu vực bãi chông mìn mịt mù mà dân làng đã giăng sẵn. Lợi dụng lúc giặc sơ hở, ông hô to báo hiệu cho đồng đội rồi dũng cảm lao mình xuống hầm chông để giặc không bắt lại được. Mìn nổ, bẫy chông sập xuống tiêu diệt nhiều tên địch, nhưng Bok Wừu cũng đã anh dũng hy sinh.

Năm 1956, Bok Wừu vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông ngã xuống, nhưng khí tiết sáng ngời của ông đã hóa thành bất tử. Tên của ông hiện nay được đặt cho những ngôi trường và những con đường lớn, đẹp nhất tại thành phố Pleiku, mãi mãi là niềm tự hào của đồng bào các dân tộc tỉnh Gia Lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn