Anh lính tình nguyện trên chiến trường K
Nhà thơ Lê Thị Tố Lan (Song Hảo) vào năm 1980 đã đi cùng đoàn công tác của tỉnh Cửu Long gồm các đồng chí lãnh đạo và một số văn nghệ sĩ sang thăm các đơn vị quân tình nguyện đóng quân tại tỉnh Kampong Speu. Nhà thơ nữ nhớ lại: Thời ấy không khí chiến tranh chết chóc của nạn diệt chủng vừa mới đi qua, bộ đội đóng quân trên đất bạn luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Trên đường đưa đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế xuống các đơn vị phải luôn có lực lượng bảo vệ đi kèm.
Chị nhớ có lần đi ngang một ngôi nhà bỏ hoang, các anh bộ đội chỉ cho chị thấy một bộ xương người nằm trong góc nhà! Hơn chục ngày trên đất bạn, đến thực tế tại các đơn vị quân tình nguyện đã để lại nhiều kỷ niệm, những ấn tượng khó phai trong lòng nhà thơ nữ và sau đó bài thơ “Mai xa rừng em biết nói gì đây?” ra đời vào ngày 14/7/1980 tại Kampong Speu.
|
Nhà thơ Song Hảo. |
Mai xa rừng em có nhớ gì không?
Câu hỏi đơn sơ làm em bối rối
Cánh hoa trắng dọc đường chiều biên giới
Tội tình chi hoa cũng nát trong tay
…
Mai xa rừng…
em biết nói gì đây
Nếu không đi cùng anh
trong mùa mưa biên giới
Không để gai vướng chân
và cỏ may đan áo
Em đâu hay rừng nhiều hoa thơm…
Cảm xúc về hình ảnh những anh bộ đội trong đoàn quân tình nguyện trên đất bạn Campuchia, phải trải qua những tháng ngày gian lao, khó nhọc. Mùa khô, khô khốc. Mùa mưa, mưa trắng rừng, dai dẳng nhiều ngày, nhưng các anh đã chấp nhận mọi gian khổ kể cả hy sinh, trở thành chỗ dựa vững chắc để giúp đất nước bạn hồi sinh.
Có phải anh là bóng mát của rừng?
Bao cuộc đời trú mưa trú nắng
Như mái nhà yêu thương thầm lặng
Che chở và bao dung…
Khi bài thơ “Mai xa rừng em biết nói gì đây?” công bố, được nhạc sĩ Vũ Loan phổ nhạc, soạn giả Lê Sơn viết lời vọng cổ phát trên sóng phát thanh và đài truyền hình đã được nhiều người yêu thích.
Bài vọng cổ với ca từ trau chuốt, phù hợp với chất giọng nữ, như lời tâm sự và hình ảnh của hậu phương luôn sát cánh với người lính chốn biên thùy: Nếu không đi cùng anh trong chiều mưa biên giới, không để gai vướng chân và cỏ may đan áo em đâu hay rừng lắm hoa thơm ngào ngạt lưng… đồi.
Câu hỏi đơn sơ sao làm em xúc động bồi hồi, nhớ đoàn quân đi trong đêm ba lô nặng trĩu nghe xôn xao lá rừng chào đón tiễn đưa. Những giọt mưa thành nốt nhạc trên lưng người chiến sĩ hát bài ca đi giữ nước, cho cuộc đời mát dịu xanh trong cho tình yêu lứa đôi hồng tươi sắc thắm…
Ngoài ra trong chuyến đi này nhà thơ Song Hảo còn có các bài thơ khác viết về chiến trường K.
…
Thôi giã từ nhau nhé!
Một góc nhỏ quê hương
Xé bụi mờ tung gió
Xe lao ra chiến trường
Dọc đường mùa xuân đến
Tiền phương ơi tiền phương!
(Bài Tiền phương ơi!)
…
Dẫu ngọt ngào thốt nốt
Vẫn nhớ dừa Cửu Long
Trắng muốt cánh phong lan
Nhớ dịu dàng bông bưởi…
(Bài Đồng hương, Kampong Speu, tháng 6/1980).




