Khác

ANH LÍNH TRẺ & CÔ NỮ SINH BA ĐÌNH

Tuyên Quang11/08/2026Xã Cao Bồ (Xã Cao Bồ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

❤️ ANH LÍNH TRẺ & CÔ NỮ SINH BA ĐÌNH

Ký ức từ một bức ảnh

          Ngày đó, tôi lớp 12, em lớp 10. Ngôi trường Cấp III Ba Đình thương yêu chạy dài tới tận bờ Hồ Tây xanh thẳm, nơi buổi sáng phủ sương, buổi trưa vàng ánh nắng, còn chiều là gió lùa qua từng khe lá. Trường nối liền sân vận động, thanh âm bóng lăn ngoài sân như tiếng nhịp tim của tuổi trẻ đang lớn.

          Chúng tôi gặp nhau trong một buổi liên hoan toàn trường. Không ai nói ra, nhưng tình cảm đã nhen lên — đầu tiên chỉ như mùi hoa sữa đầu mùa, khẽ dịu, rồi lan khắp khoảng trời thanh xuân. Gần một năm cùng học, càng ngày càng thân, càng nhớ, càng thương — rất hồn nhiên, mà tự khi nào hai đứa đã mang nhau trong tim.

           Hè 1985, sau khi tốt nghiệp. tôi xung phong nhập ngũ. Buổi chia tay, Tôi cố giữ bình thản, còn Em cắn chặt đôi môi ……..Chúng tôi hiểu — từ đó trở đi, nỗi nhớ sẽ dài hơn tuổi trẻ, nhưng yêu thì đã gọi tên mất rồi.

          Sáu tháng huấn luyện chiến đấu, hành quân bật máu chân, bám chốt, leo cao điểm, tập xạ kích giữa rừng sâu… Giữa đêm nằm hầm nghe côn trùng gọi, tôi nhớ sân trường Ba Đình, hình ảnh mái tóc , nụ cười trong sáng của Em chính điều đó làm sức mạnh giúp tôi vượt mọi gian khổ của Anh Lính mới!

          Giữa năm 1986, đơn vị Tôi nhận lệnh chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang. Nơi ấy, pháo địch ngày đêm gầm thét, khói súng đặc quánh bầu trời. Hàng nghìn chiến sĩ Ta đã ngã xuống để giữ từng tấc đất biên cương. Trước lúc ra trận, tôi may mắn được về phép 3 ngày .

          Từ bến Nứa, tôi đi bộ dọc Phan Đình Phùng rợp bóng hàng Sấu già đến trước cổng trường Cấp III Ba Đình — nơi tuổi học trò của Mình còn vương vấn nơi đây. Tiếng trống tan lớp vang lên, học trò ùa ra như một cơn gió tuổi thanh xuân Và em xuất hiện trước mặt Tôi, Cô nữ sinh lớp 12 lúc ấy, duyên dáng, bẽn lẽn, Em trách yêu tôi sao về bất ngờ không nói trước…..

          Chúng tôi sánh vai rảo bước dọc đường Thuỵ Khuê đến vườn hoa Lý Tự Trọng, ngồi sát bờ Hồ Tây. Hoàng hôn hôm đó như một tấm lụa cam rải xuống khắp mặt hồ. Sóng lăn tăn vỗ vào bờ đá, gió mang theo hương hoa sấu thoảng ngọt.

          Xa xa, đàn sâm cầm cuối mùa chao cánh thấp, gọi nhau bằng những tiếng buồn như lời chia tay gửi nhau hẹn ngày tương ngộ….

 Dưới tán bằng lăng rưng rinh nắng cuối ngày, tôi và em ngồi cạnh nhau rất lâu — im lặng , Chúng Tôi đều không muốn nói đến sự chia ly.Em ôm cặp vào ngực, mái Tóc chạm nhẹ vai áo lính của tôi. Đôi bàn tay mềm mại của Em siết lấy bàn tay đã bắt đầu chai sạn in màu thép súng của Tôi như muốn níu thời gian dừng lại…. Em xót xa tôi chịu nhiều gian khổ… Tôi thôn thức trao Em nụ hôn …..minh chứng cho tình yêu của Chúng tôi……

           Tôi và Em chụp một bức hình, bức ảnh kỷ niệm,để lưu lại sự trong sáng của tình yêu sôi nổi thời đó….. sẵn sàng xếp lại tương lai để lên đường bảo vệ Tổ Quốc. Đó cũng là bức ảnh cuối cùng Tôi được chụp cùng Em❤️

          Rồi chiến trường Vị Xuyên rực lửa. Màn đêm bị xé toạc bởi đạn lửa, ngày thì ngắn , đêm dài Đồng Đội Tôi hy sinh quá nhiều. Trong hầm …. Tôi nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ bạn bè — và nhớ Em. Những lá thư từ hậu phương với nét chữ mực tím dịu dàng của em là nguồn sức mạnh, là hành trang tôi mang vào từng trận đánh.

          Cho đến một ngày — tiếng pháo địch từng loạt man rợ xé toạc bầu trời Vị Xuyên. Suối Thanh Thuỷ dựng lên từng cột nước …..

           Lê Văn Phương ( nhà tại Ngõ Thổ Quan, Khâm Thiên, Hà Nội) — người Bạn chiến đấu, người bạn thân nhất của tôi — trúng đạn. Anh đã dũng cảm lao vào làn đạn địch để cứu Đồng Đội….người Anh bê bết máu….. Giây phút cuối, anh thều thào nhờ tôi nhắn Tôi nói với Yến — người anh yêu — rằng Phương yêu thương cô vô cùng. Anh khó nhọc tháo chiếc vòng nhôm làm từ mảnh B40, đặt vào tay tôi rồi trút hơi thở cuối. Phương hy sinh ở tuổi 20.

          Chiếc vòng kỷ vật Chiến trường ấy — đến nay vẫn trân trọng nằm trong tủ trưng bày nhà tôi. Gần một tháng sau, tôi nhận được thư từ em — vẫn nét chữ màu mực tím, nhưng nhòe nước mắt: “Em vừa biết tin Anh Phương hy sinh. Anh yêu — bên anh là tình đồng đội, là gia đình, và còn có tình yêu của em. Anh hãy sống, hãy trở về… rồi Ta lại bên nhau.”

          Mắt tôi nhoè nước, Tôi bỗng nhớ tới bài thơ Núi Đôi của nhà thơ Vũ Cao — bài thơ chúng tôi từng học trong mái trường cấp III Ba Đình năm ấy: Anh đi bộ đội sao trên mũ Mãi mãi là sao sáng dẫn đường Em sẽ là hoa trên đỉnh núi Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm…

 

 

Bức hình chụp năm 1986 tại vườn hoa Lý Tự Trọng,— như chứng nhân của một mối tình tuổi học trò, trong sáng, đẹp, nhưng được thử bằng lửa đạn và nước mắt.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn