Ánh lửa bên suối
Câu chuyện kể về một kỷ niệm của ông Hoàng Văn Khải trong một đêm nghỉ chân bên con suối nhỏ giữa rừng Trường Sơn. Ánh lửa bập bùng đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và niềm tin của những người lính trong thời hoa lửa.
Năm 1969, đơn vị của ông Hoàng Văn Khải đang trên đường hành quân qua dãy Trường Sơn để tiếp tế cho chiến trường phía Nam. Sau nhiều ngày đi bộ liên tục, một buổi tối đơn vị dừng lại nghỉ chân bên một con suối nhỏ giữa rừng. Trời tối rất nhanh, rừng núi trở nên tĩnh lặng. Một vài chiến sĩ đi nhặt củi khô rồi nhóm lên một đống lửa nhỏ. Ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt còn trẻ nhưng đã sạm nắng vì hành quân. Mọi người ngồi quanh đống lửa, vừa hong khô quần áo vừa trò chuyện. Có người kể chuyện quê hương, có người nói về ước mơ sau ngày đất nước hòa bình. Một chiến sĩ trẻ nói:
“Khi chiến tranh kết thúc, tôi muốn trở về quê trồng lại vườn cây của gia đình.” Người khác cười và nói:
“Còn tôi chỉ mong được ăn một bữa cơm thật ngon cùng cả nhà.” Tiếng cười vang lên giữa rừng đêm yên tĩnh. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, đống lửa dần tàn, mọi người chuẩn bị tiếp tục hành quân. Trước khi đi, ông Khải nhìn lại ánh than đỏ còn le lói và cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường. Nhiều năm sau, khi nhớ về những ngày tháng ấy, ông Hoàng Văn Khải thường nói: “Giữa thời hoa lửa, chỉ một đốm lửa nhỏ trong rừng cũng đủ sưởi ấm tình đồng đội và tiếp thêm sức mạnh cho người lính tiếp tục bước đi.”



