Ánh lửa cuối cùng của người truyền tin
Ánh lửa cuối cùng của người truyền tin
Mưa dầm gió rét của núi rừng Đông Bắc như muốn đóng băng mọi thứ. Trên đỉnh đèo heo hút, trạm thông tin liên lạc số 3 của chiến sĩ trẻ tên Phong chỉ là một gian lều cỏ dựng tạm. Nhiệm vụ của Phong là giữ cho đường dây điện thoại từ bộ chỉ huy chiến dịch đến các mũi tấn công phía trước không bị gián đoạn.Đêm đó, khi tiếng súng công đồn của ta vừa nổ ra, đường dây bỗng nhiên im bặt. Mất liên lạc đồng nghĩa với việc các mũi tiến quân sẽ như người mù đi trong đêm, nguy cơ thương vong vô cùng lớn. Phong khoác vội cuộn dây đồng, tay cầm chiếc kìm, lao mình vào bóng tối dày đặc của rừng đêm hoang vu.Anh bám theo đường dây, bò qua những bụi gai sắc nhọn, leo lên những vách đá trơn trượt. Cuối cùng, Phong phát hiện vị trí dây đứt nằm ngay sát mép vực, nơi vừa bị một quả pháo của địch dội trúng. Anh nhanh chóng nối lại đầu dây. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ khác lại vang lên sát sạt. Mảnh pháo găm thẳng vào ngực Phong.Máu tuôn ra ướt sũng chiếc áo trấn thủ. Đầu óc Phong quay cuồng, tầm nhìn mờ đi. Hai đầu dây đồng vừa được nối lại nhưng anh không còn đủ sức để quấn băng keo cách điện, và mối nối có thể tuột ra bất cứ lúc nào dưới sức gió mạnh của vực sâu.Trong làn ranh sinh tử, Phong dùng chút sức tàn cuối cùng, hai tay nắm chặt lấy hai đầu dây đồng trần, để dòng điện tín hiệu chạy qua chính cơ thể mình làm vật dẫn.Tại đầu dây bộ chỉ huy, tín hiệu bỗng thông suốt trở lại. Mệnh lệnh tấn công được truyền đi kịp thời. Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy Phong khi anh đã hy sinh, nhưng hai bàn tay anh vẫn nắm chặt, đông cứng cùng dòng dây thép ấy. Anh đã dùng chính huyết quản của mình để nối liền huyết mạch của chiến thắng.



