Ánh Lửa Đêm Đèo De
Tên câu chuyện: Ánh Lửa Đêm Đèo De Nhân chứng lịch sử Ông: Triệu Văn Phúc (Sinh năm 1948, nguyên chiến sĩ đại đội vận tải chiến lược thuộc Tổng cục Cung cấp, chi viện chiến trường Điện Biên và các tuyến Bắc Thái). Bà: Đặng Thị Xuyến (Sinh năm 1952, nguyên đội trưởng đội nữ thanh niên xung phong làm đường tại khu vực đèo De, An toàn định Định Hóa, Thái Nguyên). Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về vùng đất chiến khu cách mạng Định Hóa (Thái Nguyên) lịch sử, nơi những ngọn đèo hiểm trở che chở cho cơ quan đầu não kháng chiến. Đó là mối tình gắn liền với ánh lửa bập bùng của những đêm san đường, rọi sáng niềm tin chiến thắng và sưởi ấm tâm hồn của những người trẻ tuổi giữa đại ngàn Việt Bắc.
Tên câu chuyện: Ánh Lửa Đêm Đèo De
Nhân chứng lịch sử
Ông: Triệu Văn Phúc (Sinh năm 1948, nguyên chiến sĩ đại đội vận tải chiến lược thuộc Tổng cục Cung cấp, chi viện chiến trường Điện Biên và các tuyến Bắc Thái).
Bà: Đặng Thị Xuyến (Sinh năm 1952, nguyên đội trưởng đội nữ thanh niên xung phong làm đường tại khu vực đèo De, An toàn định Định Hóa, Thái Nguyên).
Mô tả câu chuyện
Câu chuyện đưa ta về vùng đất chiến khu cách mạng Định Hóa (Thái Nguyên) lịch sử, nơi những ngọn đèo hiểm trở che chở cho cơ quan đầu não kháng chiến. Đó là mối tình gắn liền với ánh lửa bập bùng của những đêm san đường, rọi sáng niềm tin chiến thắng và sưởi ấm tâm hồn của những người trẻ tuổi giữa đại ngàn Việt Bắc.
Nội dung chi tiết
Mùa đông năm 1971, đèo De (nối liền hai tỉnh Thái Nguyên và Tuyên Quang) quanh năm mây mù bao phủ, cái lạnh cắt da cắt thịt thấm sâu vào từng thớ thịt của những người lính vận tải và thanh niên xung phong bám trụ nơi đây. Nhiệm vụ của Triệu Văn Phúc là điều khiển những chuyến xe tải chở đầy đạn dược, lương thực vượt đèo trong đêm tối mịt mờ, không được bật đèn để tránh máy bay địch phát hiện. Còn Đặng Thị Xuyến là đội trưởng đội thanh niên xung phong chuyên san lấp đất đá, rải đá dăm và cắm cọc tiêu quang báo dọc theo các khúc cua tay áo hiểm trở.
Phúc và Xuyến gặp nhau trong một đêm xe bị lún bánh sâu dưới vũng lầy ngay khúc cua tử thần của đèo De. Giữa cái lạnh buốt giá và tiếng gió hú qua các tán thông già, Phúc cùng đồng đội bì bõm dưới bùn lầy tìm cách đẩy xe, còn Xuyến nhanh nhẹn hô hào chị em mang củi mục, đuốc lá đến đốt sáng để lấy đường cho xe qua. Ánh lửa rực hồng từ những đống củi giữa đêm sâu không chỉ soi sáng mặt đường cho xe vượt tuyến, mà còn sưởi ấm và soi tỏ ánh mắt của hai người lính trẻ.
Từ đêm hôm ấy, mỗi lần đoàn xe của Phúc qua đèo De, Xuyến và đồng đội lại chuẩn bị sẵn một góc lửa hồng bên mép đường để các anh sưởi ấm tay chân trước khi tiếp tục hành trình dài. Những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi bên bếp lửa dã chiến trở thành khoảnh khắc quý giá nhất. Họ chia nhau từng củ sắn lùi tro, từng ngụm nước chè xanh chát đắng nhưng ấm áp tình đồng chí, đồng đội.
Trước một chuyến hành quân dài ngày chuẩn bị chuyển hướng chi viện cho mặt trận phía Tây, Phúc tìm gặp Xuyến bên triền đèo lộng gió. Anh không có quà cáp sang trọng, chỉ thò tay vào túi áo ngực lấy ra một chiếc huy hiệu "Chiến sĩ thi đua" bằng nhôm đỏ bóng loáng – phần thưởng anh vừa đạt được – trao tận tay Xuyến và nói: "Anh gửi lại đây một phần ý chí của mình, em giữ lấy để làm động lực, đợi ngày toàn thắng anh sẽ về xin phép mẹ cha đón em về bản". Xuyến nghẹn ngào ôm chiếc huy hiệu vào ngực, siết chặt tay anh thề hẹn.
Thế nhưng, chiến tranh luôn đầy rẫy những bất ngờ cay đắng. Trong một trận càn quét và thả bom tọa độ dữ dội vào khu vực căn cứ địa, đèo De bị tàn phá nặng nề. Xuyến bị thương nặng ở bả vai do sức ép của bom, được đồng đội chuyển về tuyến sau điều trị rồi ra quân sớm do thương tích. Phúc sau đó cũng nhận lệnh điều động đi làm nhiệm vụ đặc biệt ở các tuyến đường khác. Liên lạc bị cắt đứt, suốt mấy năm trời, họ bặt tin tức của nhau.
Hòa bình lập lại, ông Phúc trở về quê nhà miền núi, lập gia đình và trải qua những thăng trầm của cuộc đời mưu sinh. Bà Xuyến cũng xây dựng gia đình riêng tại Thái Nguyên, mang theo những vết thương chiến trận và kỷ vật chiếc huy hiệu đỏ thắm được cất kỹ trong đáy hòm gỗ.
Đến tháng 5 năm 2024, trong một buổi gặp mặt truyền thống cựu thanh niên xung phong và cựu chiến binh chiến khu Việt Bắc tổ chức tại huyện Định Hóa, một phép màu đã xảy ra. Nhờ sự hỗ trợ của Ban liên lạc cựu chiến binh tỉnh, ông Phúc và bà Xuyến có dịp hội ngộ cùng các đồng đội cũ.
Khi đứng giữa không gian kỷ niệm, nghe tiếng hát ca ngợi chiến khu xưa, ông Phúc bàng hoàng nhận ra người phụ nữ đang đứng trò chuyện ở gian hàng trưng bày kỷ vật chính là người con gái đèo De năm nào. Bước đến gần với ánh mắt rưng rưng, ông gọi nhẹ tên bà. Bà Xuyến quay lại, sững sờ đánh rơi chiếc túi nhỏ trên tay khi nhìn thấy người đồng đội cũ.
Không gian như chùng xuống khi bà chậm rãi mở chiếc hộp nhỏ, lấy ra chiếc huy hiệu chiến sĩ thi đua năm xưa – vẫn đỏ bóng và nguyên vẹn như ngày nào. Đôi tay hai người già run rẩy chạm vào nhau, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má sạm nắng, thắp lên ngọn lửa tình yêu thời hoa lửa chưa bao giờ tắt trong tâm hồn họ.
Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện đầy cảm xúc khác không?



