Ánh lửa dọc đường Trường Sơn và lời thề giữ vững tay súng nơi tuyến đầu
Có những đêm đoàn quân lặng lẽ hành quân trong mưa rừng tầm tã, áo đẫm mồ hôi và nước mưa lạnh buốt, cái đói cái rét vây quanh, lương thực cạn kiệt phải ăn củ sắn luộc qua ngày, nhưng anh em chiến sĩ vẫn động viên nhau vượt qua từng trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay địch, chỉ mong sao giữ vững tay súng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc."
Ghé thăm ngôi nhà của bác Nguyễn Xuân Lĩnh vào một ngày đầu thu, chúng tôi lại tiếp tục được lắng nghe những trang sử sống động qua lời kể đầy nhiệt huyết của người cựu chiến binh năm xưa. Trong không gian thanh bình của làng quê Mỹ Đà, bác Nguyễn Xuân Lĩnh bồi hồi nhớ lại những năm tháng chiến đấu ác liệt ở chiến trường gian khổ, ánh mắt bác bỗng ánh lên niềm tự hào pha lẫn sự xúc động sâu xa khi hoài niệm về những người đồng đội đã nằm lại mãi mãi ở tuổi đôi mươi. Bác chậm rãi kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những chặng đường hành quân gian nan: "Có những đêm đoàn quân lặng lẽ hành quân trong mưa rừng tầm tã, áo đẫm mồ hôi và nước mưa lạnh buốt, cái đói cái rét vây quanh, lương thực cạn kiệt phải ăn củ sắn luộc qua ngày, nhưng anh em chiến sĩ vẫn động viên nhau vượt qua từng trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay địch, chỉ mong sao giữ vững tay súng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc." Lắng nghe từng câu chuyện mộc mạc mà bi tráng qua lời kể của bác, thế hệ đoàn viên thanh niên chúng tôi đứng lặng người đi trong xúc động nghẹn ngào, càng thêm thấu hiểu những hy sinh máu xương vô bờ bến của cha anh trên mọi nẻo đường chiến tuyến, từ đó tự hứa sẽ sống, học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của quê hương Hoằng Hóa anh hùng.



