Ánh lửa dưới đáy sông
Đêm ấy, sông Cổ Chiên đoạn chảy qua Phú Phụng lặng tờ. Thạch, một chiến sĩ đặc công nước, đang ngậm ống thở bằng sậy, mình trần bôi đầy bùn đen để ngụy trang. Nhiệm vụ của anh là gắn mìn vào mạn tàu địch đang neo đậu để chặn đứng cuộc càn quét vào sáng mai.
Nước sông lạnh ngắt, chảy xiết. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài sải tay, bất ngờ một ánh đèn pha từ tàu quét mạnh xuống mặt nước. Thạch nín thở, lặn sâu xuống đáy, tay bám chặt vào những rễ bần nhọn hoắt để không bị nước cuốn trôi. Trên đầu anh, tiếng giày đinh nện trên sàn sắt tàu giặc nghe rõ mồn một.
Trong khoảnh khắc sinh tử, anh phát hiện ra dây cháy chậm bị ẩm do nước ngấm vào. Không chút do dự, Thạch dùng chính sự ấm nóng của cơ thể và sự khéo léo của đôi tay để che chắn, tìm cách kích nổ thủ công.
Một tiếng nổ vang dội xé toạc màn đêm. Con tàu sắt khổng lồ nghiêng dần rồi chìm xuống dòng sông đỏ nặng phù sa. Thạch trồi lên giữa những đám lục bình, máu từ vết thương trên vai hòa vào dòng nước. Anh nhìn về phía bờ, nơi những rặng chôm chôm Phú Phụng vẫn đứng vững trong lửa đạn, nở một nụ cười mãn nguyện trước khi lặn mất tăm vào bóng tối để trở về căn cứ.



