Bài viết

ÁNH LỬA GIỮA RỪNG GIÀ

ÁNH LỬA GIỮA RỪNG GIÀ

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh giữa cánh rừng Trường Sơn. Chỉ sau một cơn gió mạnh, cả khu rừng đã chìm trong bóng tối đặc quánh. Đơn vị của anh Thái dừng chân bên một con suối nhỏ để nghỉ tạm trước khi tiếp tục hành quân.

Mọi người ngồi sát lại bên nhau. Một bếp lửa nhỏ được nhóm lên dưới hốc đá để tránh ánh sáng lộ ra ngoài. Ngọn lửa yếu ớt nhưng đủ sưởi ấm những người lính vừa trải qua nhiều ngày băng rừng vượt dốc.

Anh Thái là người ít nói. Suốt cả ngày hành quân, anh gần như chỉ im lặng bước đi. Nhưng mỗi tối, khi ngồi bên ánh lửa, anh thường lấy trong túi áo ra chiếc harmonica nhỏ rồi thổi vài giai điệu quê hương.

Âm thanh ấy vang lên giữa rừng già khiến ai cũng thấy lòng mình dịu lại.

Có người nhớ mẹ.

Có người nhớ vợ con.

Có người chỉ nhớ một mái nhà đơn sơ nơi quê nghèo xa lắc.

Anh Thái từng bảo:

“Giữa chiến tranh, chỉ cần còn nhớ quê hương là còn sức để đi tiếp.”

Đêm ấy, khi mọi người vừa chợp mắt thì tiếng động cơ máy bay bất ngờ vang lên.

Bom bắt đầu trút xuống cánh rừng.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Mọi người lao xuống hầm trú ẩn.

Riêng anh Thái chạy ngược lên sườn đồi để báo động cho tổ gác phía trên chưa kịp rút lui.

Tiếng bom át cả tiếng gọi.

Khi trận oanh tạc kết thúc, cánh rừng tan hoang trong khói lửa.

Người ta tìm thấy chiếc harmonica của anh nằm cạnh gốc cây cháy sém.

Còn anh mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng già năm ấy.

Nhiều năm sau, đồng đội cũ trở lại nơi xưa. Cánh rừng đã xanh trở lại, chim rừng lại bay về.

Một người lính già lấy trong ba lô ra chiếc harmonica cũ đã hoen gỉ rồi đặt xuống bên gốc cây.

Không ai nói gì.

Chỉ có gió rừng lặng lẽ thổi qua như mang theo giai điệu cũ của những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn