ÁNH LỬA HỒNG CUỐI NGÀY
ÁNH LỬA HỒNG CUỐI NGÀY
Sau một ngày dài vượt núi, cả tiểu đội ngồi quây quanh bếp lửa nhỏ giữa căn hầm đất chật hẹp.
Ngọn lửa đỏ hồng hắt ánh sáng lên những gương mặt lấm lem bụi đỏ chiến trường.
Một chiến sĩ trẻ chìa tay sưởi rồi khẽ nói: “Có lửa là thấy yên lòng.”
Anh Thành bật cười rồi bỏ thêm vài nhánh củi nhỏ vào bếp.
Ngoài trời, màn đêm phủ kín cánh rừng Trường Sơn hun hút không một ánh đèn.
Tiếng gió thổi qua khe núi nghe dài và buồn đến nao lòng.
Cả tiểu đội lặng lẽ ngồi bên nhau trước giờ ngủ ngắn ngủi.
Đến gần sáng, còi lệnh xuất kích bất ngờ vang lên dồn dập khắp khu trú quân.
Anh Thành đứng dậy dẫn đầu tiểu đội lao vào màn khói lửa mịt mù.
Ánh lửa hồng cuối ngày năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


