Ánh Lửa Không Tắt Trong Tim Người Lính
Năm 1976, khi đất nước vừa đi qua khói lửa chiến tranh nhưng vẫn còn muôn vàn khó khăn, ông Ngô Xuân Thành đã tình nguyện tham gia cách mạng với trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Trong những ngày gian khó nơi vùng biên, người chiến sĩ ấy luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ, bất chấp hiểm nguy và thiếu thốn. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, mưa lạnh phủ kín vai áo, ông cùng đồng đội vẫn bền bỉ vượt qua từng chặng đường để bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng, để lại trên cơ thể những vết thương của chiến tranh. Nhưng điều đáng quý hơn cả là ý chí của ông chưa bao giờ gục ngã. Sau lần điều trị dài ngày, ông vẫn tiếp tục cống hiến bằng tất cả lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của mình. Với ông Ngô Xuân Thành, lòng yêu nước không chỉ nằm ở những năm tháng cầm súng, mà còn ở cách sống nghĩa tình, kiên cường giữa đời thường. Ông luôn nhắc thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và không ngừng cố gắng để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Câu chuyện của người thương binh năm nào giống như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, thắp lên niềm tin và lòng tự hào dân tộc trong trái tim bao thế hệ mai sau.



