– Ánh lửa nơi biên cương –
– Ánh lửa nơi biên cương –
– Ánh lửa nơi biên cương –
“Con đi giữ đất giữ trời
Giữ từng tấc núi, từng lời mẹ ru
Dẫu cho bom đạn mịt mù
Tim con vẫn đỏ lá cờ Tổ quốc.”
Giữa những dãy núi trùng điệp của vùng biên giới phía Bắc, trong cái lạnh cắt da cắt thịt và tiếng pháo gầm rung chuyển đất trời, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn hiên ngang khoác trên mình màu áo lính. Họ rời xa mái nhà, rời xa tuổi trẻ yên bình để bước vào chiến trận, mang theo trong tim tình yêu Tổ quốc và lời thề giữ vững từng tấc đất quê hương. Có người ra đi khi chưa kịp nói lời từ biệt, có người nằm lại vĩnh viễn nơi biên cương, nhưng tất cả đều chung một niềm tin: “Còn người lính là còn đất nước.”
Tháng 7 năm 1979, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Nhà nước trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Trung Quốc, bảo vệ biên giới phía Bắc, chàng trai Nguyễn Văn Sân, sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, khi ấy vừa tròn 20 tuổi đã gác lại mọi ước mơ riêng, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông kể:
“Ngày đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản lắm, đất nước bị xâm lăng thì mình phải đi. Không đi thì áy náy với lương tâm.”
Trong đơn vị, ông Sân có một người bạn thân tên là Nguyễn Văn Hùng, cùng tuổi, cùng quê. Hai người cùng huấn luyện, cùng chia nhau từng ca nước suối, từng nắm cơm độn giữa núi rừng. Mặt trận biên giới phía Bắc vô cùng khốc liệt, pháo địch bắn suốt ngày đêm, đất đá văng đầy giao thông hào. Có những đêm, cả tiểu đội phải nằm im dưới hầm trú ẩn, nghe tiếng bom nổ sát bên tai, ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ngoài nhiệm vụ chốt giữ các điểm cao, ông Sân còn trực tiếp tham gia nhiều trận đánh trong cuộc kháng chiến chống quân Trung Quốc. Ông nhớ lại: “Quân địch đông, vũ khí mạnh, lại đánh bất ngờ. Có những lúc chúng tôi vừa chiến đấu, vừa đào công sự trong đêm để giữ trận địa. Pháo nổ liên hồi, đất đá rung chuyển cả núi rừng.” Trong những trận giáp lá cà, nhiều chiến sĩ phải chiến đấu ở cự ly rất gần, chỉ cách quân địch vài chục mét. Lúc ấy, không ai còn nghĩ đến sợ hãi, bởi sau lưng họ là biên giới thiêng liêng của Tổ quốc.
Theo lời ông Sân, những ngày cao điểm, đơn vị thường xuyên thiếu lương thực, có hôm mỗi người chỉ được một ít cơm khô và nước suối. “Mệt lắm, đói lắm, nhưng chẳng ai kêu. Vì ai cũng hiểu, sau lưng mình là làng xóm, là gia đình, là đất nước.”
Từ năm 20 đến 24 tuổi, ông Sân gắn trọn tuổi thanh xuân nơi biên cương Tổ quốc. Trải qua bao trận đánh, bao lần cận kề cái chết, ông may mắn sống sót và trở về trong ngày đất nước dần yên tiếng súng. Trên người ông là những vết thương chiến tranh, còn trong tim là hình bóng của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi lạnh giá.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, ký ức về những ngày tháng giữ đất nơi biên giới phía Bắc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh Nguyễn Văn Sân. Đó là quãng đời gian khổ nhưng thiêng liêng nhất, nơi ông và đồng đội đã lấy máu và tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Cuộc đời ông Nguyễn Văn Sân là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, cho sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn, trách nhiệm và tình yêu sâu nặng với Tổ quốc.
“Các con bây giờ được sống trong hòa bình, phải trân trọng lắm. Vì để có được ngày hôm nay, đã có rất nhiều người như Hùng nằm lại nơi biên giới rồi…” – ông Sân lặng lẽ nó



