Khác

ÁNH LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Năm 1970, tại một đỉnh đèo hiểm trở thuộc miền Trung, có một trạm quan sát tạm dựng trên vách đá dựng đứng. Trạm này nhỏ như cái lán, chỉ đủ chỗ cho ba người lính trực đêm. Minh, chàng trai 20 tuổi, được phân công trực đêm tại đây. Công việc của Minh tưởng đơn giản: quan sát đỉnh đèo và báo hiệu khi có đoàn xe hay nhóm lính địch xuất hiện. Nhưng giữa đêm, khi gió rít như dao cạo qua vách đá, nhiệm vụ ấy trở nên nguy hiểm đến mức sinh tử.

Phú Thọ26/11/2025Đặng Nhật Hạ (Đoàn xã Hy Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÁNH LỬA TRÊN ĐỈNH ĐÈO

Đêm không ngủ

Đêm trên đỉnh đèo lạnh đến tê người. Minh ngồi áp sát vách đá, tay cầm ống nhòm, mắt dán vào đường mòn bên dưới. Những tiếng xào xạc trong rừng, tiếng sấm xa xa, và cả tiếng gió thổi qua đá đều làm tim anh thắt lại.

Bất chợt, một ánh lửa lóe lên từ phía thung lũng. Không phải đèn pin hay pháo sáng của đồng đội. Minh nín thở, áp mắt vào ống nhòm, thấy hình bóng một nhóm lính địch đang tiến vào đèo.

Nếu họ phát hiện được đường tiếp vận, đoàn xe vận tải sẽ gặp nguy hiểm. Minh biết mình phải ra quyết định ngay lập tức.

Quyết định trong vài giây

Minh chỉ còn vài giây để lựa chọn: báo hiệu bằng pháo sáng, tức là sẽ tự tố lộ vị trí trạm; hay im lặng, để đoàn xe phía dưới có nguy cơ bị tấn công.

Anh kéo dây pháo sáng, tay run vì gió và mưa. Một ánh lửa bùng lên, chiếu thẳng xuống đường mòn, làm nhóm lính địch giật mình, tản ra hai hướng.

Đoàn xe phía dưới được cảnh báo kịp thời, dừng lại an toàn. Chỉ trong vài phút, Minh vừa phải giữ trạm, vừa hạ những chiếc lan can để tránh pháo và đá từ vách đỉnh đèo rơi xuống.

Sáng bình minh trên đỉnh đèo

Khi trời sáng, Minh nhìn xuống thung lũng: đoàn xe vẫn nguyên, đường tiếp vận vẫn an toàn. Cây cối xung quanh vương vãi tro và đất đá, dấu tích của một đêm dài trôi qua.

Minh thở dài, tựa vào vách đá, thấy tim mình vẫn đập mạnh. Anh biết rằng chỉ một khoảnh khắc bất cẩn, trạm quan sát này đã có thể trở thành bãi đất chết.

Những người lính đi qua đỉnh đèo kể lại câu chuyện về một chàng trai trẻ dũng cảm, giữ trạm quan sát giữa mưa gió và ánh lửa, nhưng Minh biết: anh chỉ làm những gì phải làm. Không cần nổi tiếng, không cần danh vọng.

Lời nhắn của đỉnh đèo

Đỉnh đèo vẫn đứng đó, sừng sững giữa núi non và gió. Những cơn mưa, những đêm tối, và cả ánh lửa bùng lên vẫn như kể lại câu chuyện về người lính trẻ bảo vệ tuyến đường sống còn.

Minh đi qua đỉnh đèo nhiều lần sau đó, nhưng mỗi lần nhìn xuống thung lũng, anh lại nhớ ánh lửa đêm ấy — nhắc anh rằng sự dũng cảm đôi khi chỉ là một quyết định trong vài giây giữa sống và chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn