Cựu chiến binh

Ánh lửa trên đỉnh đèo

Ninh Bình15/04/2026Nguyễn Văn Hiền (Xã Gia Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, trên một con đèo hiểm trở thuộc tuyến đường Trường Sơn, có một tổ thanh niên xung phong gồm hai chàng trai và một cô gái làm nhiệm vụ canh gác và sửa đường. Con đèo quanh co, ngày nào cũng hứng chịu bom đạn, nhưng lại là tuyến vận chuyển quan trọng ra tiền tuyến.

Cô gái tên Hương, nhỏ tuổi nhất tổ, nhưng lại gan dạ và nhanh nhẹn. Mỗi khi máy bay địch vừa rời đi, Hương lại là người đầu tiên chạy ra kiểm tra mặt đường, đánh dấu những quả bom chưa nổ. Hai người đồng đội theo sau, cùng nhau san lấp hố bom, đảm bảo xe qua lại an toàn.

Có một đêm mưa lớn, đất đá sạt lở làm tắc đường hoàn toàn. Trong bóng tối và tiếng bom vọng xa, cả ba người vẫn miệt mài làm việc. Đôi tay lấm bùn, quần áo ướt sũng, nhưng không ai bỏ cuộc. Họ hiểu rằng chỉ cần chậm một chút thôi, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm.

Khi con đường được thông, ánh đèn xe nối nhau vượt đèo. Nhìn những chuyến xe an toàn đi qua, Hương mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.

Tuổi trẻ của họ không có những ngày bình yên, nhưng lại rực sáng như ngọn lửa giữa núi rừng—âm thầm mà mãnh liệt, giản dị mà phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn