Cựu chiến binh

"Ánh Lửa Trong Rừng Sâu"

Ninh Bình21/04/2026người kể bác Trương Văn Tiến - người biên soạn Trần Thị Minh Ánh bí thư chi đoàn thổ ốc (Đoàn xã Trần Thương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trương Văn Tiến. Khi nhắc lại những năm tháng kháng chiến, trong tôi vẫn còn nguyên mùi khói súng, mùi đất ẩm và cả cái lạnh thấm vào da thịt của những đêm rừng không trăng.

Năm ấy, tôi mới mười chín tuổi, rời quê lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đơn vị chúng tôi đóng quân trong một khu rừng rậm, cây cối um tùm, ban ngày ánh sáng cũng chỉ lọt xuống từng vệt nhỏ. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề: cơm không đủ no, áo không đủ ấm, thuốc men thì càng hiếm.

Nhưng điều giữ chúng tôi đứng vững không phải là vật chất, mà là tình đồng đội.

Tôi nhớ nhất là một đêm mưa rừng tầm tã. Địch bất ngờ càn quét. Tiếng súng nổ dồn dập, ánh chớp lóe lên giữa màn mưa dày đặc. Đơn vị tôi phải rút sâu vào rừng để bảo toàn lực lượng.

Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội của tôi – anh Bình – bị thương nặng ở chân, không thể tự đi được. Nếu ở lại, anh chắc chắn sẽ bị bắt. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu tình thế nguy hiểm đến mức nào.

Tôi và hai người nữa thay nhau cõng anh Bình, lội qua suối, vượt qua những con dốc trơn trượt. Có lúc tôi tưởng mình gục xuống vì kiệt sức. Nhưng mỗi lần như vậy, anh Bình lại nắm chặt vai tôi, nói khẽ: “Đừng bỏ tôi lại… tôi còn muốn sống để về với mẹ…”

Câu nói ấy như một ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa đêm rừng lạnh lẽo.

Chúng tôi đi suốt đêm, không dám dừng lại. Đến khi trời gần sáng, đơn vị mới tập kết lại được ở một khu rừng an toàn hơn. Anh Bình được cứu sống, dù sau này phải mang thương tật suốt đời.

Sau trận đó, chúng tôi ngồi quanh bếp lửa nhỏ, ai cũng im lặng. Không phải vì sợ hãi, mà vì mỗi người đều hiểu mình vừa đi qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Nhiều năm trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Tôi giờ đã già, mái tóc bạc như sương. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh lửa bập bùng trong đêm, tôi lại nhớ về những ngày ấy – những ngày mà chúng tôi đã sống không chỉ cho riêng mình, mà cho nhau, cho quê hương.

Và tôi luôn tin rằng, chính những “ánh lửa” nhỏ bé ấy đã góp phần thắp sáng cả một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn