Ánh lửa trong xưởng quân giới
Năm 1966, khi vừa tròn 21 tuổi, tôi được điều động về một xưởng quân giới nằm sâu trong vùng rừng núi. Xưởng không có tường gạch hay mái tôn kiên cố, chỉ là những căn lán bằng tre nứa được dựng dưới tán cây để tránh máy bay trinh sát. Công việc của chúng tôi là sửa chữa và sản xuất các chi tiết vũ khí, lựu đạn, bộc phá và dụng cụ công binh phục vụ chiến trường.
Tiếng búa, tiếng đe và tiếng máy tiện quay đều vang lên từ sáng sớm đến khuya. Mỗi người một công đoạn, ai cũng làm việc với tinh thần khẩn trương. Chúng tôi hiểu rằng, phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ từng khẩu súng được sửa chữa, từng quả lựu đạn được hoàn thiện.
Nguyên vật liệu vô cùng khan hiếm. Nhiều mảnh thép từ xe cơ giới hỏng, nhíp ô tô cũ hay những chi tiết máy bỏ đi đều được thu gom để tái chế. Bằng đôi bàn tay khéo léo và óc sáng tạo, anh em trong xưởng biến những vật liệu tưởng chừng vô dụng thành công cụ phục vụ chiến đấu.
Có lần, sau một trận mưa lớn, nước tràn vào xưởng làm nhiều máy móc bị hỏng. Không ai chờ cấp trên hỗ trợ, tất cả cùng nhau tháo máy, lau khô từng chi tiết rồi sửa chữa suốt đêm. Chỉ sau một ngày, dây chuyền sản xuất hoạt động trở lại.
Điều khiến tôi xúc động nhất là mỗi khi nhận được thư cảm ơn từ các đơn vị ngoài mặt trận. Các anh viết rằng những dụng cụ do xưởng chúng tôi làm đã giúp mở đường, phá vật cản và bảo vệ đồng đội trong nhiều trận đánh. Đó là phần thưởng lớn nhất đối với những người công nhân quân giới.
Đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc. Mỗi khi nhìn chiếc búa nhỏ còn giữ lại từ thời chiến, tôi lại nhớ về ánh lửa đỏ rực trong xưởng quân giới năm nào. Đó là nơi những người thợ bình dị đã góp sức bằng trí tuệ, đôi bàn tay và lòng yêu nước để tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến.
Tôi luôn tin rằng, phía sau mỗi chiến thắng đều có sự cống hiến âm thầm của những con người không trực tiếp cầm súng nhưng luôn cháy bỏng một niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.


